- Vâng, tôi thấy những con gà ấp của bà tốt quá, giống gà tàu phải không, thưa bà?. Tôi diễn thuyết, sẽ có nhiều thính giả thượng lưu, có học, giàu có và danh tiếng tới nghe. Chúng ta cùng xét lại xem.
Bằng một giọng cảm động, bà ôn lại những kỷ niệm êm đềm hồi xưa: "Nhà này là kết tinh của biết bao nhiêu năm mơ tưởng. Nếu một y sĩ mổ hạch, lấy chất i-ốt trong đó ra thì bạn sẽ thành ra ngu xuẩn. Nhưng buổi sáng hôm đó, ông thức dậy, thấy cuống họng đau lắm.
Thử kiếm xem y có cái gì thực đáng khen không?". Warren, chuyên về quảng cáo cũng dùng phương pháp đó để được lòng một khách hàng khó tính. Vậy tất cả việc thiện hay nỗi vui mừng mà tôi có thể mang lại cho đồng bào tôi, tôi phải làm ngay từ bây giờ.
(Xin các bạn nhớ rằng ông Parsons thực tình nghĩ như vậy). Một lần tôi chạy lại bảo một người lính rằng có đám cháy, nhưng người đó uể oải trả lời rằng đám cháy không phải ở trong khu của y. Trời trao ư? Không đâu.
Cho nên, ta càng làm cho một người nói nhiều tiếng "có" bao nhiêu thì người đó càng dễ thuận ý theo đề nghị của ta bấy nhiêu". Phải làm cho sự thực linh động, có thú vị, và kích thích người ta nữa mới được. ? Ông Sol Hurock có lẽ là người bầu hát nổi danh nhất ở Mỹ.
Và bạn có như vậy không?. Để tặng những ai muốn dẫn dụ người khác trong việc làm ăn, trong chính trị cũng như trong trường học hay gia đình chỉ có lời khuyên này là hơn cả: Trước hết, phải gợi trong lòng người một ý muốn nhiệt liệt nghe theo ta". Lần sau, muốn xin bọn cắm trại có ý tứ một chút cho khỏi cháy rừng, hoặc muốn bán một món hàng hoặc mời một ông bạn dự vào một việc thiện, xin bạn hãy trầm tư một lúc và tự hỏi: "Họ chịu làm điều mình xin họ là vì lẽ gì?".
Tờ báo của ngài được các gia đình sang trọng nhất ở Boston đọc. Chính bà đã tự đem trút nó lên đầu bà vì cái máu ghen và những lời đay nghiến của bà. Cái thời đó, bao giờ anh cũng thắng trong các cuộc tranh biện.
Tức thì mặt trời biến sau đám mây và gió bắt đầu thổi mạnh như bão. Người ta cho rằng tánh hạnh bà như vậy; bởi vì bà mắc bệnh thần kinh. còn cần phải học rất nhiều.
Nếu ông không viết bài khen ông Rossetti thì biết đâu ông đã chẳng chết trong nghèo nàn và không một ai biết tới. Hãy trốn nó như trốn rắn hổ, hoặc trốn động đất vậy. Ông Grammond đá mạnh vào chân tôi ở dưới bàn làm hiệu, rồi tuyên bố: "Anh Dale, anh lầm rồi; ông nói đúng.
Ông gợi tới một tình đáng kính và rất trong sạch, tình con yêu và kính mẹ. Như vậy đâu phải cách lấy lòng ông và làm cho ông nghe theo lý luận của tôi. Nhưng những lời khuyên bảo của ông tới bây giờ vẫn còn quý không kém hồi hai mươi lăm thế kỷ trước.