Đi đâu cũng vất vả. Nhưng tôi không thấy hơi ấm trong trái tim các chú. Và vì thế, nó mạnh hơn.
Dù những cơn đau vẫn đến nhưng chưa bao giờ mệt đến ngất đi hoặc hiếm khi nói năng tầm bậy, bực bội mà không kiểm soát được. Khoảng cách vô hình. Với sự lười nhác và thụ động của mình, ta từng cố ngộ nhận: Là thiên tài ở thời đại khác thì thường nghèo khổ nhưng đến thời đại này thì người ta sẽ tự biết tìm đến chân giá trị.
Bạn từng lấy viết làm phương tiện, làm một thứ bầu bạn qua ngày. Có lẽ bạn sẽ phải xin lỗi độc giả vì những chỗ thật vội vã đâm dở tệ. Họ chắc sẽ không chịu thua thiệt nghệ sỹ về những mặt mà họ vốn coi thường.
Chính sự hiện sinh của nó (chứ chả nhẽ là thượng đế) tạo ra cái xã hội phải có đạo đức và đủ thứ hầm bà lằng mà chúng ta đang có. Dù mẹ không bay, không bay đâu. Điểm cuối cái đuôi nằm giữa màn hình.
Ông anh hỏi ở đây bao lâu cũng được à. Mọi khi thế thì thật đê tiện nhưng bạn đang có cái đang viết là một thứ đê tiện hơn để an ủi. Bố mẹ con cũng buồn.
Nhưng những vết thương lòng cứ thế mà nhiều và sâu hơn. Nhưng trong đời sống thì tôi dễ phức tạp hoá vấn đề. Lúc đó, tôi trống rỗng.
Lúc đó bạn cho mình quyền cởi trói cho dòng chữ ấy tung tăng trong óc. Những kẻ đứng đằng sau lãnh đạo những lãnh đạo. Hôm thì tôi nháy ông cậu: Nó đang trên đường về hoặc không biết nó đi đâu.
Chắc họ nghĩ bạn là bồi bàn. Đó là thời gian mà tôi muốn làm một cái gì đó nhưng không biết mình phải làm gì. Bác gái bảo: Con có ý kiến gì không? Tôi: Im lặng.
Tôi mà tục thì còn bằng chín lần thế. Được một thời gian lại lẻn sang quán nước cạnh nhà hút. Còn nếu tôi lỡ chết thì tôi vẫn cười như bất cứ cái chết cho ra chết nào khác trên thế gian đang hồi sinh này.
Không phải bạn không biết reo hò nhưng bạn không có ai là bạn bên cạnh. Như tiếng mưa đá gõ lên đầu những mầm hoang vừa nhú. Chứ không phải như thời của tôi bây giờ.