Bác bạn đã ma sát nhưng lại quên sự ngừng nghỉ, đứng im tương đối bồi đắp năng lượng cho mình để va đập đúng những góc cạnh cần thiết. Làm gì có lí do gì mà khóc. Chắc tớ và thằng em nghĩ nửa đùa nửa thật, chơi thôi.
Rồi khi kiệt sức, anh ta cũng không quì xuống van xin hay rên rỉ vô ích trước kẻ không có trái tim. Thế là dường như nó cáu, nó kêu gào to hơn. Có điều, bạn chưa tìm được một thị trường hoặc chưa chuẩn bị tinh thần thật tốt cho việc kinh doanh chúng.
Bạn sẽ kể nhanh nhanh thôi. Tất nhiên là họ không có ác ý rồi. Tôi gồng mặt để vẻ lạnh tanh vô cảm xa xăm không bị biến dạng.
Và có cái bon chen được nhìn thấy và không được nhìn thấy. Và biết rằng mình biết ít thế nào. Nhưng người đem đến lí luận và động lực lại chính là giới trí thức.
Cháu không tranh luận, không đủ sức tranh luận. Lần vỡ đầu tiên là hồi bạn chừng 6 tuổi, hạnh phúc với tuổi thơ. Tôi định kêu to hơn, lại thôi.
Hy vọng bà chị sẽ không hỏi phòng kế toán xem cậu em đến lĩnh lương chưa. Có bon chen bẩn, ác. Ông anh nằm trong bể một lát thì thò tay bấm vào cái nút.
Biết đâu anh kịp bám rễ trong lòng độc giả trước khi bị phi độc giả nhổ cỏ dễ dàng lúc chẳng ai biết anh là ai mà đã dám khoe tài. Như thế là như thế nào? Là như nhiều người tôi gặp và không mong đợi thấy lần hai. Họa chăng chỉ có thể tạm tránh sự phán xét của cộng đồng và lương tâm khi cả cộng đồng và cả lương tâm của cộng đồng đã trở nên chai sạn, a dua.
Mà không, lúc ấy, có lẽ im lặng là hạnh phúc. Và có lẽ ở trong trạng thái và hoàn cảnh này, nghĩa là có bệnh và dở dang việc, bạn hơi buồn thêm vì không thấy hào hứng cũng như khó hòa cùng niềm vui hiện tại của dân tộc. Bác nói chuyện với cháu.
Nhưng những ám ảnh về đời sống khiến bản thân ta đòi hỏi mình sống như một anh hùng. Không hiểu sao tôi không có thiện cảm với các chú. Bạn sẽ kể nhanh nhanh thôi.
Còn nếu không biết gì, cứ để bà già yên tâm với công việc của bà ấy. Tốt hơn là kể theo cách mà bạn đang. Rồi về tủ để đồ mặc đồ.