Ưa lý luận, nói đúng hơn là ưa lý sự nhưng bạn trai không thích thiên hạ lý phục mình lắm đâu. Thật giựt giải quán quân trong làng ăn. Lợi là cứu cánh các phương thế kể cả những quỷ kế vẫn là tốt.
Hãy tìm những liều thuốc khác, những bạn thánh đức, thông minh, bặt thiệp. Thế nào rồi ta cũng già. Nhà giáo dục đủ tế nhị chỉ dạy cho bạn trai khai thác trực giác.
Óc thống trị bạch lộ bằng bất cứ cách nào đều gây hiểu lầm, ác cảm. thấy trong khi nữ sinh ưa học thuộc lòng, vận dụng óc trực giác thì nam sinh thích phân tách, thích tổng hợp. Còn bạn trai ít phân biệt được vấn đề nào thuộc tình cảm, thuộc lý trí, cách chung thì hay lười biếng khi phải nhớ.
Một điều không ai chối cãi được là ở đại học trong bất cứ quốc gia nào, nam sinh viên bao giờ cũng đông hơn nữ sinh viên. Cây vông dù có sơn son thếp vàng đến đâu thì bị mục vẫn mục, vẫn ô dụng. Ai đã từng nắm thanh nam để ý hạnh kiểm của họ, hay thấy nam thanh sống tự nhiên lắm, liến khỉ, phá phách, nói năng bạo ngược lắm.
Buồn như theo kiểu người Á Rập nói, sa mạc than khóc vì không được làm đồng cỏ. Họ nói năng, hành động, có cử chỉ, thái độ phần nhiều, theo lý trí, ý chí. Ơû đây chúng ta chỉ xét vài điểm hệ trọng.
Ước gì các linh mục chuyên lo các trách vụ tìm hiểu, hướng dẫn những tâm hồn bạn trai khi họ cần chia xẻ tâm sự. Nói đúng hơn là họ có đầu óc đả đảo. Cũng thời gian nổi mụn, đổi tiếng, phần đông bạn trai bắt đầu có râu, có những lông ở vú và nách.
Mà thường tuổi thơ hay làm nhiều việc tuổi già rơi lệ. Mà riêng về mặt lý trí, tôi phải công bằng nhận sự ưu thắng của họ. Đời bạn hãy là cây gõ mà đừng cây vông.
Có nhiều đ àn bà tốn thuốc rượu nhiều tại lỗ miệng quá dữ. Tôi nói bạn sử dụng ái tình cách phải lẽ. Tạo hóa cho một năng lực sáng tạo và trong người đ àn bà.
Đại khái giáo sư nói hồi 17 tuổi có lần giáo sư mặc đồ lớn, tay cầm gậy, đi huênh hoang ngoài đường, tự khoái vì tự cho mình là một chi chi đó. Ngay mấy trang đầu sách Sáng thế kỷ. Khi viết mấy dòng nầy tôi tưởng tượng sẽ có không ít bạn gái bất mãn.
Họ bị kêu bài thì liếc ngang ngó dọc để đánh phép. Niềm vui sướng buổi mai, chiều lại bị tống khứ bởi tâm tình tịch liêu, bi đát. Nếu trời đã sinh ra một quốc sắc như Thúy Kiều mà đa tình đến nỗi vượt lễ giáo