Rốt cuộc, khi bớt ngu dốt thì chúng ta sẽ thoải mái hơn với nhau. Giữa đời sống và nghệ thuật. Hiện sinh hết thì còn gì là người.
Không hy vọng một ngày họ tập hợp lại và ghép chung những ký ức. Nàng nhủ: Chắc là vì ta quá yêu chồng. Bác bắn đại bác từ thành trì của bác tới chỉ nghe tiếng nổ chứ không tới.
Hôm qua nghĩ cái gì nhỉ? Đã nhủ cố nhớ còn viết mà chúng lại còn thích chơi trò ú tim. Cho rằng bạn lông bông không kiến thức không có khả năng tự lập nên gò bạn vào con đường và sự lựa chọn của họ. Mà chỉ có thể giảm thiểu nó bằng cách hòa chung lợi ích và có sự rèn luyện để biết hy sinh lợi ích lúc cần và hy sinh nó một cách tự nhiên.
Ta có thể giải thoát cho người đàn ông đó khỏi đau đớn và lũ con đốn mạt. Sáng nay 8 giờ bạn dậy. Nếu không tự giải thoát cho nhau được, tốt hơn hết là nên ra đi.
Nhưng những con người như vậy lại không trải qua những gì tôi đã trải qua, sàng lọc những gì tôi đã sàng lọc. Trước khi kể thì bạn làm một số động tác miêu tả để xác định mình đã tỉnh táo. 8 giờ dậy thì cái ngực lại rát.
Bạn cũng không thể vùng ra ngay vì với thói quen đã phá là phá tất bị nhiễm từ đời này sang đời khác, không chỉ ở Việt Nam mà của chung loài người, dễ biến bạn thành một thằng mất dạy thay vì một người tiến bộ đúng nghĩa. Ra trường bác khao to. Tôi lấy một cái nồi ra, xé nó tua rua tơi tả nhiều hơn, bỏ vào nồi rồi xòe diêm lên đốt.
Bạn chấp nhận khuôn khổ như một cuộc chơi đầy thử thách. Nhưng vấn đề đó lại là loại cảm xúc bất mãn về cảm xúc tự nhiên. Người quan tâm đến vấn đề này chứ không đọc liếc qua sẽ có thể hỏi ngay rằng: Cứ cho là thế đi nhưng tại sao có nhiều nguyên thủ quốc gia mà IQ, EQ lại thấp như vậy? Đối với những trường hợp (không phải là hiếm này), chúng ta cùng thử liên tưởng xem…
Những sự không tin tưởng đó cùng sự mở mang thêm tầm mắt gần đây khiến bạn hoài nghi mình thậm tệ. Là bảo thủ, là lập trường kiên định, là ba phải, là dung hòa, là xung đột, là nhạy cảm, là vô tâm… Là thể hiện thông minh, là tỏ ra đần độn. Trọng tâm lại chuyển sang câu hỏi: Mình viết có hay không?
Bảo keo xịt tóc miễn phí. Cảm giác của con người còn toàn diện chỉ khi họ còn dục vọng và điều tiết được nó. Hoặc mở tủ đọc lại thì dễ lại đâm chán đời, bất mãn.
Trẻ con chui ra từ đâu nhỉ? Nách? Mồm? Không phải. Có điều, con đường thì khác. Sở dĩ bạn biết giờ giấc khá chính xác là vì lúc trời hửng lên đã có cái đồng hồ để bàn, nằm ở giường là nhìn thấy.