Bởi bạn là người sòng phẳng. Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được. Mấy người này trông nhát lắm.
Không kiếm được đứa yếu hơn thì nó bắt nạt con gái. Muốn nóng hơn nữa thì múc gáo nước trong cái chậu gỗ để ở góc kia đổ vào lò than kia. Cuốn sách thì vớ vẩn.
Rôm rả, anh họ lại đem vài giai thoại về bạn ra kể: Một hôm trời lạnh ơi là lạnh. Và sắp tới sẽ lại rắc rối với chuyện học hành đây. Như một dòng suối đang chảy, ngủ quên, rồi lại bị đánh thức, chảy tiếp.
Bạn là người biết độc diễn trên sân cỏ nhưng không phải không biết chơi đồng đội. Trong thâm tâm, người ta có quyền tùy chọn thị trường cho sản phẩm sáng tạo. Sản phẩm của sự thiếu cập nhật tri thức chính là sức ì của bộ não.
Vả lại, đây không phải lần đầu bạn mơ kiểu đó nên bạn khá tin là mình sẽ kể được ít nhiều. Nhưng lại thấy buồn nôn. Sáng nay bạn mặc cái quần bò ông anh cho, khá vừa.
Và anh tìm đâu ra những người tài ủng hộ khi những vị chủ tập đoàn chó ngao kia là những kẻ trọng dụng người tài hơn bất cứ chính phủ nào. Ăn sáng xong ở nhà bác, thay vì đến trường, tôi đảo qua nhà. Và chấp nhận đời không phải trò chơi.
Một lần, ông quan đến chơi nhà, con chó sủa nhặng lên, bị chủ đá vào mõm. Và con cháu bạn, lại có cảm giác muốn khạc nhổ, phá phách, rũ bỏ… Mà khi nén lại để cùng chung sống, nó cứ nôn nao cồn cào suốt cuộc đời. Tiếng nhạc xập xình bên ngoài hắt vào không làm mất được cái hay của chim hót.
Thế là những bực dọc không biết trút vào đâu cứ dần hình thành. Nó còn câu cửa miệng lúc ở nhà gọi tôi là con heo này, con ếch này mà tôi hay gọi nó nữa kia. Như một con người từng trải, ông không thở phào nhẹ nhõm
Chẳng có gì đang ràng buộc ông cả. Cuốc bộ trên con đường mà đôi mắt chân dẫn mình đi. Rồi mai đây, chúng lại xuất hiện trên mình một giấc mơ mới.
Thế mà vẫn hồn nhiên phó mặc đời mình cho những âm mưu. Nhưng sống là gì nếu chỉ biết chịu đựng nhau. Tụi bạn rủ đi đá bóng lúc mười rưỡi nhưng không thú lắm, người đang mệt.