Xin lỗi những ký ức còn bị giam trong não. Một người theo ngành y không còn hành nghề bằng lòng nhân ái. Thế là bác xiêu lòng, bảo: Lần này bác cho về.
Hóa ra sự khúc chiết chỉ là cái ham muốn tạm thời cho cái phần lựa chọn phân tích, bộ phận nhỏ, của khối sáng tạo chung này. Đó là lúc bạn xác định được cuộc chiến, cuộc chơi. Đến phòng nghỉ, giới thiệu đây là nơi nghỉ ngơi sau khi tập, có thể đọc sách báo, xem tivi, ngủ.
Cuối cùng trả lời Vâng là hợp nhất. Họ phải thay đổi chúng thì may ra họ mới có thể đi tiếp những bước nhận thức, gạt bỏ sự đinh ninh với những quan niệm mơ hồ. Và tôi sẽ cố tâm niệm sẽ quay về.
Họ hú hí thế nào? Cá tôm hoan lạc ra sao? Như vầy… Như vầy… Rốt cuộc cũng nhàm. Nhưng thường thì ngoài đôi lần sực nhớ bạn không phải là một súc gỗ đó ra, họ quên khuấy con người cần những lạc thú. Họ cũng dần mất lòng tin ở quần chúng.
Có khá nhiều nhân vật mặc áo bành tô. Và phải đập xác xuống nền đá hoa lạnh buốt. Vay-trả nợ đời chẳng bao giờ hết.
Như thế sẽ chỉ làm khổ nhau. Bạn lấy xe máy, đứng ở cổng bệnh viện chờ bác làm thủ tục xong đưa bác về. Mà cũng là bỏ ngoài tai, ngoài mắt, ngoài xúc giác tất cả.
Trong đầu óc bạn đầy rẫy những bức tường lửa. Lần đầu tiên ông không phân tích nỗi buồn của mình. Linh hoạt với những phép xử thế trong quan hệ xã giao bình thường mà rối rắm ở cái xứ xở này.
Hoá ra là chị út phải vào viện mổ ruột thừa. Họ sống đầy toan tính nhưng lại bỏ rơi vận mệnh chung hết sức tự nhiên. Nhưng mà vẫn sẽ có những sai lầm.
Như Tần Thủy Hoàng chẳng hạn. Với họ, bỏ học để viết với ý thức mình là một thiên tài không phải là can đảm, tự tin mà là buông xuôi, hoang tưởng. Tôi muốn thử những cách khác.
Và vội vã ra sân bóng lúc chiều còn gay gắt nắng. Nó còn có vô số uẩn ức và những cái khác. Chắc tớ và thằng em nghĩ nửa đùa nửa thật, chơi thôi.