Hình như chưa bao giờ bạn nói mê. Rằng suốt một thời gian qua, tôi đã lông bông, đã lãng phí đời mình, đã không biết nghĩ. Bạn không mong bác đọc lắm.
Cái đó làm bạn tỉnh ra. Xét cho cùng, bạn đâu có cần gì cho mình quá xa xôi hơn những khung cảnh đầm ấm ấy. Mẹ bảo: Bây giờ con như nhảy qua một bức tường, chỉ cần bếch đít một chút là vượt được.
Và trở lại chiếc bàn bé nhỏ kê ở góc phòng… Chơi là thay đổi nhân loại mà cũng làm họ chả mảy may suy chuyển. Họ cảm ơn một cách khách sáo hoặc im lặng như không có chuyện gì xảy ra.
Tôi muốn thử những cách khác. Phải đi vệ sinh cái đã và đến lớp để hôm nay không có thêm sự vụ gì. Bác gái ý tứ không trò chuyện với bạn trước mặt bác trai.
Không gì tự nhiên mất đi. Này nghệ thuật, em có phải là em không, sao cứ gõ cửa tôi vào cái giờ này. Và tiếp tục viết những chữ BÀI LÀM.
Vứt béng cái chuyện này đi. Ông sợ làm ướt lạnh khuôn mặt nàng. Hồi bé dì ghẻ bảo: Mắt mày gian lắm.
Rồi bạn sợ phải đến khi chỉ ngồi im lặng, chẳng biết nói gì, chẳng nghe rõ bà nói gì, thi thoảng bà còn khóc. Không có kẻ sống sót, chỉ có kẻ nín thở được lâu nhất. Nếu giả thuyết đó sai thì coi như đây là một bài toán giải hỏng ngay từ đầu.
- Có gì mạo phạm xin ngài tha lỗi. Và có thể, tôi là người mà bạn được thuê để khóa mõm. Nhà văn hôn lên những giọt nước mắt của nàng, cọ đám ria vào má nàng và thì thầm trên trán nàng: Mình ạ, em biết không? Cô bé ấy phải đốt diêm là bởi chẳng còn có sự lựa chọn nào khác mà thôi.
Một hai lần không ăn thua, bạn vùng mạnh, rồi cũng thoát. Khi ấy, mọi người ngồi ăn trước cửa, hóng gió. Ngheo! Ngheo! Họ đang gọi con mèo, dưới tầng.
Bên phải cái giá cắm bút là hộp C sủi, sách giáo khoa, sách danh ngôn, truyện chữ, truyện tranh, báo, bộ tú lơ khơ, hai cái kính, một cái nằm ngửa nhìn ra giàn gấc, một cái nằm sấp nhìn vào giường. Hồi đấy em vẫn thường nhìn anh và mỉm cười như lúc này. Dù sao tôi vẫn không thể không e dè dư luận.