Và cố sống tốt đến chừng nào còn có thể. Ừ thì mỗi người có một góc nhìn riêng nhưng tả thì cũng ngại lắm. Nhưng mà tôi ươm mầm.
Cho đến giờ phút này, trên thế gian này, tôi vẫn là một kẻ hèn. Nhiều đến độ mà có lúc bạn cảm giác như âm thanh không đi từ ngoài vào mà như phòi từ óc, từ thất khướu ra. Mọi người còn lo cho bác nữa.
Vậy nên đừng có gieo vào tôi những trách nhiệm, nghĩa vụ hay yêu cầu về sự phong phú làm gì. Bạn mà không bệnh và không dở dang việc, chắc bạn cũng tội gì mà không vui. Khi có một động lực, một sức đẩy lớn thì họ sẽ trở nên nhân ái và hùng mạnh.
Mà trên con đường tự chứng tỏ này thì ta thường bị người thân mỉa mai, hờ hững hoặc lấy việc học tập ra ngáng trở. Nhất là những mặt còn lại của đời sống. Bảo: Con học tối thế, bật đèn lên chứ.
Mẹ bảo: Sao? Tôi cười: Bệnh viện tâm thần ấy. Nhà văn tóm lấy bất cứ ý nghĩ nào đến. Mấy ý tứ chợt ngân nga:
Đất nước chưa đến thời đại có những đầu nậu biết săn lùng những cái đầu có ý tưởng. Có thể chúng đem lại thêm sự hoang mang. Tất nhiên tôi biết có thể tôi đánh giá thấp trí tuệ và lòng bao dung của họ.
Mai đi học về phải cạo râu. Dưới cái chân đế vuông đó lại là bốn cái chân nho nhỏ như cúc áo sơ mi, dày chừng gấp đôi. Những kẻ đứng đằng sau lãnh đạo những lãnh đạo.
Trong thế giới này, đòi hỏi tính nhân văn, cao thượng ở những kẻ lãnh đạo (ngầm và không ngầm) ư? Quá khó khi họ đang ở trong một cuộc chém giết, tranh giành. Đơn giản thôi, kéo nhẹ nó về phía biển nó sẽ tự lùi lên bờ. Cái khoảng an toàn mà người ta không còn tôn trọng nhau chính vì những giới hạn nhận thức đó.
Bạn bỏ một buổi bấm huyệt để viết. Và thế là đời sống lãng phí. Tôi kệ tôi dắt tôi đi.
Phụ nữ thì thường có ai nghe hoặc không có ai nghe cũng tâm sự. Tạo ra sự xuất hiện những con người hiếm hoi ấy phải là một nền giáo dục chung hết sức đúng đắn. Bạn cũng không biết nấu ăn ngon, không biết nối điện, không biết sửa xe đạp xe máy, không biết mua bán… Lại còn không biết khom mình.