Ông cầm chiếc đồng hồ lấy 165 mỹ kim và mở trường dạy học, ngay giữa rừng, lấy một gốc cây làm bàn. Bởi vì bạn sinh vào một thế giới thần tiên, có những vẻ đẹp thiên hình, vạn trạng, vậy mà bạn cũng như bao người khác, đã mù quáng không trông thấy, đã bỏ phí không tận hưởng. Nhưng y không nói tiếng Anh.
Chỉ chuyên tâm kiếm sự kiện thôi. Có nhiều người cố nắm tay tôi để chia buồn. Mấy chục năm trước, có một thanh niên khác tên Sam, rất chán cái việc phải đứng suốt ngày tiện bù loong trong một xưởng nọ.
Khi có người hỏi ông đã biết bị phá sản chưa, ông trả lời: "Vâng, tôi có nghe nói như vậy" và tiếp tục dạy học như thường. Tại sao vậy? Vì những người ở trong những phòng ấy thường mê man vào công việc của họ, không còn thời giờ để lo nghĩ về mình. Họ không có thời giờ phung phí.
Từ trang đầu đến trang cuối, toàn là những chuyện thiệt, cổ kim, đông tây, cũng như trong cuốn Đắc nhân tâm: bí quyết của thành công. Cho nên tôi quyết định kiếm việc mà làm để khỏi ngồi không. Chàng kể: "Giữa trận đấu, tôi đột nhiên cảm thấy hết thời gian.
Tôi trở lại công việc là tổ chức và dạy những lớp cho người lớn. Đoạn trường ai có qua cầu mới hay! Cả máy móc chiếc xe hơi chúng ta dùng cũng là một bí mật nữa.
Điều mà ông sợ nhất đã xảy ra! Nhưng bác sĩ Pratt biết rằng nếu khuyên họ 'trở về và đừng nghĩ đến bệnh nữa" hẳn sẽ chẳng làm cho họ khỏi đau đớn được. Vì sông mổi giây một thay đổi mà người tắm trên khúc sông đocũng vậy.
Chồng bà đau, bà phải kiếm tiền nuôi chồng. Bà tận hưởng cái thú ngấm nghía bót xà bông và chim bay và bà kết luận bằng câu này: "Thưa Chúa, Cha chúng con ở trên trời, con đội ơn, con đội ơn Cha đã thương con dường ấy". "Sáng hôm sau tôi thu xếp về nhà.
Ba năm sau, bà ta phải bán lại những lô đất với số tiền bằng một phần mười giá mua. Chỉ huy trận đó, Đại tướng Grant nhức đầu kịch liệt, mắt mờ gần như đui, tới nỗi phải đi sau quân đội rồi té xỉu và đành ngừng lại ở một trại ruộng. Nhận một nút đi rồi nghe, trong mỗi đoạn đời, chiếc cửa sắt sập lại, ngăn hiện tại với quá khứ.
Ít khi chúng tôi có tiền lắm - trừ mỗi năm một lần, lúc bán heo. Ông vui vẻ thuật lại không chút ngượng nghịu, miệng thỉnh thoảng lại điểm một nụ cười. Tuy nhiên ông cho rằng: "Ta không thể trách một người đã làm hay không làm việc này, việc kia.
Lúc ấy đã gần xuống lỗ rồi, còn hưởng được gì nữa. ĐỊNH THỨC thần hiệu của H. Bettger, một người đã thành công nhất ở Mỹ luôn hai chục năm nay trong nghề bán vé bảo hiểm.