Với cái mà họ có trong tâm hồn, bạn nghĩ phần đông sẽ không coi thường bạn nếu có đủ dữ kiện. Nhân cách chứa đựng không ít tố chất tài năng. Vừa phải khao khát một ngày họ cũng phá bỏ chúng để chung sống trong một tầm nhận thức khách quan và lành mạnh hơn.
cũng như không biết trong chính ý nghĩ này cũng âm ỉ một phiên tòa Ông cụ rất phấn chấn. Vùng dậy, trợn trừng, bạn hát:
Chính trị là một cuộc chiến. Dù đôi khi như leo cột mỡ. Những con người cải tạo đời sống không xuất hiện đủ để ta thấy yên lòng, vì thế mà ta cứ phải là ta một cách bất đắc dĩ.
Mấy con hổ cũng thế. Tôi muốn (em muốn) sống để tôi thôi muốn chết. Giọt nước mắt như trộn lẫn ánh sáng, thương đau, hạnh phúc.
Nước mắt ơi! Hóa ra mày chẳng cạn bao giờ. Tôi không muốn người ta nhìn thấy tôi khóc. Họ nỗ lực vì điều đó.
Cả nhà bảo: Trật tự ở Hà Nội làm tốt hơn. Ông sẽ được thoát li, thoát li khỏi những kẻ như tôi. Trong sự đồng cảm với sự tàn tạ của công việc sáng tạo.
Mẹ tôi nói chuyện với một người phụ nữ về thủ tục tiếp nhận tôi. Chúng tôi đi thay quần áo. Bác bảo: Cháu thì làm sao vận động trí não nhiều như thế.
Bắt đầu thời kỳ tương đối tự do, là cái lúc bay xuống xưởng sản xuất hoặc bay lên phòng thiết kế xem sáng tác hoặc ngồi uống chè. Cho đến bây giờ vẫn thế, họ vẫn luôn chứng kiến tôi nằm ườn, viết lách, gõ, và đi đá bóng. Có đến hàng trăm con.
Có thể chúng đi ngược lại với lí tưởng của ông nhưng có ai biết lí tưởng của ông là gì đâu. Là tỉ mẩn, là ào ào. Cố tìm lí do cho có lí do chứ có khi chả có lí do gì cũng thôi thúc phải viết.
Có người ngửa mặt trông trời. Ông hãy trả lời có hay không. Bạn không biết đó là cái gì cho đến khi bố bạn gọi vọng lên từ dưới nhà tắt đồng hồ báo thức đi bạn mới hình dung ra vấn đề.