Họ sợ thất bại và thậm chí họ còn sợ thành công hơn. Theo nấc thang từ 1 đến 10 với 1 là điểm thấp nhất, hãy hình dung bạn đang ở bậc thứ 2 về độ mạnh mẽ của tính cách và thái độ, và đang xem xét vấn đề ở bậc thứ 5. Những người ở tầng lớp trung lưu lạc quan hơn đôi chút.
Tôi nhắc lại rằng bạn có thể vừa là một người tốt bụng, biết yêu thương, quan tâm đến mọi người, hào phóng, có tâm hồn trong sáng, vừa là một người giàu thật sự. Tất nhiên, cô vẫn làm việc, nhưng là vì cô yêu thích công việc đó, chứ cô không buộc phải làm việc để mưu sinh. • Và câu đáng ghét nhất là: Chúng ta không có đủ tiền mua nó!
Chúng ta được dạy phải làm việc để kiếm tiền, còn khái niệm “tạo ra thu nhập thụ động” là hoàn toàn xa lạ với đa số chúng ta. Lời khẳng định là “một câu nói tích cực khẳng định rằng mục tiêu mà bạn muốn đạt được đã và đang xảy ra”. Tôi liền nói lớn: “Phải vậy chứ, cô gái! Hãy nhảy múa đi! Cô đang làm mọi người sửng sốt! Cô còn xứng đáng nhận 30 triệu đô-la cơ! Cô thật tài giỏi và cô xứng đáng có được số tiền ấy”.
Những người thành công coi những người thành công khác là động lực khích lệ để vươn lên. Ngược lại, khi bạn có tiền và sử dụng đồng tiền đó, cả bạn và người mà bạn đưa tiền sẽ đều tạo ra giá trị. Nhưng vậy thì sao chứ? Một trong những nguyên tắc sống của người chiến binh đã được khai sáng là: “Nếu bạn chỉ sẵn sàng làm những việc đơn giản, thì cuộc sống của bạn sẽ đầy rẫy khó khăn.
Tôi muốn giới thiệu với bạn một công thức tối quan trọng. Nào, sự so sánh này có mù mờ không? Cái gì quan trọng hơn, tay bạn hay chân bạn? Có lẽ cả hai đều quan trọng. Cô vui mừng báo tin rằng bây giờ họ đã sống trong các khách sạn nhỏ bên đường, mua xe mới, học cách khiến tiền phải phục vụ họ, và họ đang hưởng thụ cuộc sống của những triệu phú thật sự.
Bà như được ở trên thiên đường, nên anh cũng thế. Bạn thậm chí không phải nghĩ về điều đó. Hội chứng đó rất phổ biến và được biết đến như là “hội chứng mua sắm” - một căn bệnh tâm lý của những người luôn chi tiêu quá mức cần thiết.
Trong các kỳ nghỉ mát, gia đình cô không bao giờ Hãy dùng những câu chuyện ấy làm nguồn khích lệ, qua đó học hỏi các chiến lược thành công, và quan trọng nhất là để bắt chước cách suy nghĩ của họ. Đừng bỏ lỡ trại huấn luyện sẽ thay đổi cuộc sống của bạn!
Tất cả những việc bạn không làm ngay cho thấy bạn đang có thói quen không thực hiện. Người giàu không né tránh khó khăn và chọn những công việc dễ làm. Muốn cực này tồn tại thì bắt buộc cực kia phải tồn tại.
Ứng dụng những nguyên tắc mà ông đang giảng dạy, T. Hết tuần này đến tuần khác, sự việc cứ thế lặp đi lặp lại nhiều lần nữa. Nhưng anh ta cứ bám ở đó và tiếp tục kêu lên: “Có ai khác có thể giúp tôi không?”.
Ai mà biết được, có thể đó là một câu hỏi khó tìm lời giải theo kiểu “con gà hay quả trứng có trước”: Bởi quá túng quẫn nên họ căm ghét người giàu, hay do oán giận người giàu nên họ túng quẫn? Theo tôi thì chẳng mấy ai quan tâm điều đó. Đối với mỗi người cho luôn phải có một người nhận, và với mỗi người nhận bao giờ cũng phải có một người cho đi. Đây là một phương trình mà tôi cho rằng bạn nên ghi nhớ: VTM = VTV.