Sẽtop1

Lén lút với quản lý ngay bên cạnh Anh xã trong một kỳ nghỉ

  • #1
  • #2
  • #3
  • Có gì để thanh minh. Vậy thôi, bạn sống bình thường. Tôi vừa tước vừa như vô cảm vừa nhủ lòng: Đờ mẹ mày (nguyên văn là Đờ mẹ mày).

    Có lẽ mọi sự vật lạ thường thu hút bạn khiến bạn quên hỏi mình mơ hay không. Bạn lại muốn dựng một khung cảnh: Bà già nhăn nheo rách rưới yếu ớt dị tật hơn. (So với phần đông, chú còn là một ông chú tốt bụng và nhiệt tình nữa kia).

    Biện bạch nhiều khi là vì muốn mở cửa con mắt người ta chứ nói chỉ để cho sòng phẳng cũng chẳng làm nhẹ lòng mình. Trên đời này, còn biết bao con đường mà mình chưa biết. Mới gặp một vài lần thì biết qué gì.

    Tôi đỗ đại học, không tính điểm cộng do bác chuyển hộ khẩu cho từ Hà Nội về khu vực ưu tiên thì thừa ra năm điểm rưỡi. Và họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Đơn giản vì họ (tiềm ẩn) quá nhiều hoặc năng lực của họ quá lớn.

    Cháu mà làm được thì cháu giỏi. Suy ra bạn sai và bảo thủ. Có thể phơi phới niềm tin.

    Họ cũng dần mất lòng tin ở quần chúng. Và họ cũng sẽ khổ khi vừa không rõ chúng mà vừa giấu chúng trong lòng. Thế thì anh không dám.

    À nhầm, thế thì chưa xứng gọi là độc giả. Không biết thì khó trách. Và chết đi khi chưa kịp hưởng thành quả.

    Con người luôn biết sáng tạo. Tôi từng tự hỏi sao công bố cả năm trời mà chúng không đem lại cho tôi một xu nhuận bút, một sự khuyến khích từ những người có chức năng hay một lời mời cộng tác. - Mi tự do quá, mi đòi hỏi nhiều quá, phải vào nền nếp, phải phấn đấu học đi, khổ trước sướng sau?

    Lúc cần vẫn có thể tập trung huy động năng lượng trong một khoảng thời gian ngắn. Tôi tự hỏi tôi đang khóc vì thương tôi, vì đau đớn hay vì họ. Uống là cháu nôn ra đấy ạ.

    Bởi rốt cục sự lương thiện có thể giết ta chết trước khi ta kịp đem nó đi hồi sinh người khác. Như một sự bổ trợ, cân bằng, phong phú tất yếu. Bác không thoát được ra đâu.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap