Và bản thân họ phải tự thoát ra. Cô bạn ấy cũng cười khe khẽ. Sẽ biến cái gông thành cái vòng đeo cổ hạt cườm.
Họ chắc sẽ không chịu thua thiệt nghệ sỹ về những mặt mà họ vốn coi thường. Điều đó đồng nghĩa với sự tự hủy diệt. Khi thấy những hạn chế cũng như niềm buông trôi trước đời sống.
Liên tưởng sơ sơ đến một trò hành xác. Những đôi mắt nhìn vào những điểm khác nhau. Tôi biết các chú bực tôi, trước thái độ của tôi lúc ấy.
Để nấu cơm cho anh ăn. Và có một cái đầu luẩn quẩn. Bạn cũng đã khá quen với sự ngộ độc âm thanh.
Mặc dù ta cảm nhận khá rõ giữa muôn thứ giải trí tân kỳ của đời sống, những tác phẩm văn học hay vẫn có một sức hấp dẫn kỳ lạ. Khi vội vã rút chân ra khỏi nỗi cô đơn bằng sự vùng vẫy bản năng, người ta càng dễ lún sâu vào nó. Rồi một ngày kia, cậu ấy sẽ cảm thấy cần bất bình.
Người lớn thật buồn cười. Tôi gào suốt con đường cái câu trong bài Unforgiven II của Metallica mà thằng bạn dạy cho. Ngồi ở rìa bồn hoa, những người là người.
Năm nay tôi 21 tuổi, bị một số người gọi là bồng bột, thiếu thực tế, ảo tưởng, vì muốn sống chân thật và tốt đẹp trong mọi tình huống nên thua thiệt. Hơn nữa thì bọn tham nhũng cũng không phải thứ mạt hạng chỉ biết chửi bậy ngoài đường như anh ta, cô ta. Thôi, năm nghìn đi ạ.
Một cái cầu vồng bắc ngang hai hàng cây. Người ta có thể có bản lĩnh để chịu nhục, chịu chơi bẩn nhằm làm nên nghiệp lớn. Hai chuyện này khác nhau.
Lần khác, chúng tôi lại vào nhà ông bà ngoại tôi ở Hà Đông. Ba bố con cùng đi xem nhưng vé của bố ở khán đài khác. Em sẽ thôi là một sinh linh.
Lúc tôi khóc, mẹ khóc. Nhưng khi không hướng về nó nữa, thật ra, anh đã trở nên hèn nhát và sự hèn nhát ấy sẽ tiếp tục trở thành thói quen, thành gánh nặng đè lên những thế hệ mai sau. Gặp ở rất nhiều nơi.