Liếc thấy mẹ có dừng chuột hơi lâu ở câu: Mẹ ơi, con thèm nghe mẹ mắng, mắng yêu. Và nhận ra khi sức khỏe không cho phép thường xuyên đá bóng, đầu bạn mệt hơn rất nhiều. Mướt mồ hôi để quên đi niềm trơ cứng ở xó lớp.
Mặc dù cả cái trạng thái đào sâu vào bản chất, luôn luôn tìm tòi, âm ỉ khao khát nói ra cũng cũ; nhưng khi tự thân nó tìm ra được những bản chất có vẻ bản chất nào đó thì nó mới. Một người theo ngành an ninh đánh mất mong muốn góp phần làm xã hội trong lành hơn. Khi đi trên đường, chính giữa dòng âm thanh, bạn va đập với chúng nhưng không cảm thấy khó chịu gì.
Bây giờ tôi đang ở trong vườn thú. Để chờ một sự thật tươi đẹp. Như tôi trôi nổi khắp phố phường, không sợ lạc nữa nhưng chẳng biết đường nào ra đường nào.
Cái đêm ấy, tôi đã lao động như một người công nhân thực thụ. Tôi nhận ra sự bông lơn của mình không thích hợp với phần đông người Việt ít cập nhật. Anh vừa man dại nhập vào trái bóng lại vừa như ngồi ở một nơi có tầm nhìn bao quát trên khán đài để đọc mình và đọc trận đấu.
Có thể cháu học đêm qua. Nhưng rồi anh cũng chấp nhận. Mọi người gọi: Ngheo! Ngheo! Tôi không đáp.
Không hiểu sao chữ trở nên xấu tệ. Bạn cũng không biết nấu ăn ngon, không biết nối điện, không biết sửa xe đạp xe máy, không biết mua bán… Lại còn không biết khom mình. Tôi bảo vâng, nhiều nước mà anh.
Trước khi đến, tôi ngầm tưởng tượng đó là một nơi khá chật chội, có những người khoanh tay đứng ở các góc. Vì thế mới có nghệ sỹ ẩm thực, nghệ sỹ sân cỏ… Câu chuyện đó là của phương Tây, cách đây hàng thế kỷ và có ý nghĩa khác.
Nhủ cố nhớ mà viết lại những đoạn thú vị. Nhưng bạn nghĩ đó không phải là bản lĩnh của thằng đàn ông. Trông anh cũng sáng sủa đấy chứ!
Họ sẽ đi lên tầm cao hơn và có trở nên vĩ đại hay không còn tùy thuộc vào họ dẫm lên những bậc thang ấy bằng thái độ trân trọng như bạn tôn trọng những người đi trước hay không. Người lao động nghèo luôn khổ nhưng không phải lúc nào họ cũng cảm thấy bi kịch. Lại có cả chất xúc tác của sự ngu dốt chỉ biết nhìn vào những cái tên mà chẳng bận tâm thực chất dưới lớp vỏ của nó là gì.
Bạn không tự hào là thiên tài vì cảm thấy, đáng nhẽ chúng ta phải là thiên tài cả rồi, với những gì mà quá khứ đã để lại. Mình rất sợ phí thơ. Lại chơi vào lúc đau đầu thì thật ngốc.