Chúng là những kiệt tác. Và bào chữa cho mình bởi sự chăm chỉ lo toan trong sự thiếu tri thức. Rồi đến nằm bên nàng.
Nhà văn bỗng cảm thấy buồn. Có vẻ như sau khi xem phim về người ngoài hành tinh và cá mập trắng. Có vẻ may mắn thay, sự phong phú khiến không phải ai cũng định kiến.
Đã nhủ viết lại sẽ nhạt đi nhưng dù sao thì cũng nên viết. Cũng vì thế mà bi kịch ngày càng nhiều. Nhưng những con người như vậy lại không trải qua những gì tôi đã trải qua, sàng lọc những gì tôi đã sàng lọc.
Chẳng phải họ đang tìm đến những sự thoải mái cho nhau như mong muốn của tôi đó hay sao. Thiu thiu chứ không sáng choang lõa lồ đôi mắt như khi ngửi thấy mùi kim khí trong những cục từ. Mẹ tôi đi về phía bên kia.
Nhưng mà buồn… Ờ, thì cho buồn một tí. Bất cứ thằng con trai nào cũng đầy máu nóng. Chân lí nằm ở chính biên giới giao thoa giữa khoảng dục và không dục nên thật khó tìm.
Cứ cho sự hỏng hóc trong tâm hồn này không phải do chính họ tạo nên mà do tự thân bạn là một phế phẩm dặt dẹo của tạo hóa. , bạn theo phản xạ, đoán ngay tiếp theo chắc là …dog Nhưng có vẻ không phải, tự nhiên hắn viết ngoáy đi, một từ gì đó có 4 chữ cái mà bạn đọc mãi không ra. Tôi không chấp nhận một cuộc sống nghèo khó với những năng lực mà tôi tin là mình có.
Còn anh lại bắt vở tôi như vầy thì đừng hòng, đừng hòng. Căn bản chưa xong cái việc viết và công bố nốt đoạn đời này, chưa yên tâm hết mình với cái gì khác cả. Hiếm hoi có nhà phê bình nào dám phát biểu cái mà họ tìm thấy trước người khác.
Rốt cuộc, ta vẽ để làm gì. Tự mình biết riêng mình thực sự có loanh quanh luẩn quẩn không. Có người ngửa mặt trông trời.
Lại phải chơi với cái thứ dư luận cục mịch và ù ì. Nhưng dần dần thì cũng gỡ được chút ít. Tôi nằm trên gác, đọc hoặc viết.
Nhưng mệt mỏi thì sao. Chúng là những bước chân của suy nghĩ. Luôn được vận động, luôn được tiếp xúc.