Sẽtop1

Đưa bạn trai về nhà riêng ra mắt chị gái và cái kết

  • #1
  • #2
  • #3
  • Dù sao việc bị phê bình tôi quá cũng làm hắn nao núng qua tối. Nhưng cái giấc mơ cũ ấy, đời có lấy đi đâu. Đồng chí ấy sẽ cười: À, ra vậy.

    Bác trai: Bây giờ tôi xin nói vài lời với cậu mợ, với cháu. Nhưng so với người không chơi bẩn (tất yếu vẫn phải chịu nhục kiểu này hay kiểu khác) mà làm được như họ hoặc hơn họ thì không những về nhân cách họ thua. Chỉ là một thứ cảm giác theo thói quen của kẻ cô độc, ít tiếp xúc.

    Em biết tính cháu không thích đến ở nơi lạ. Không gian không quá rộng nhưng mọi vật được sắp xếp khiến người vào không cảm thấy gò bó. Và bị bắt vở thì mặt mũi tối sầm như mặt trời bị cho một chầy lặn luôn.

    Bác gái tôi thường có vệ tinh quanh tôi. Được một lúc thì có người kéo chăn khỏi người bạn. Lúc mẹ đứng cạnh tôi, nhìn tôi khóc và khóc, tôi chợt thấy đây là một khung cảnh tuyệt đẹp và hiếm hoi trong đời.

    Cuộc mua bán giữa chúng ta cần được giữ bí mật. Sao đến giờ mà sau mỗi chiến thắng vẫn kèm theo bao thương vong. Vậy phải chăng tất cả đều có bản chất nhưng chưa tìm thấy hoặc chưa định nghĩa nổi mà thôi? Đôi khi chúng ta thử dùng một định nghĩa chung chung cho đời, nghệ thuật, người, vốn là những thứ gì đó hết sức chung chung: Phong phú.

    Bạn nằm nguyền rủa và chịu đựng mọi âm thanh trong khoảng 20 phút. Bạn hiểu tại sao trong những cuộc chiến, những mưu đồ chính trị, dân chúng chỉ hoàn toàn là những quân cờ thí tính về mặt số lượng. Dù bây giờ lâu lâu chợt gặp nàng, tôi không thấy hạnh phúc và đớn đau như trước đây vài năm nữa.

    Nếu cứ tiếp tục như thế thì bạn vẫn có thể chịu đựng nhưng không thể chấp nhận. Nó, tôi, đọc rất nhiều truyện tranh, chơi khá nhiều game, điều đó rất tốt cho phản xạ và tính biện chứng, linh hoạt. Tay tiếp tục thả giấy vào.

    Có nhiều cái không thanh toán được bằng lí trí. Anh chẳng muốn xé tim mình cho bất cứ ai nếu người đó không có một trái tim nhân hậu như em. Tí nữa thì bạn bảo không và rơi vào cuộc tranh luận chắc chắn thua.

    Tôi đã định viết một truyện ngắn dựa trên bối cảnh này ngay vào cái đêm đến nhà máy cùng anh em bốc hàng mây tre đan lên côngtenơ chở đi Mỹ. Thế đấy, khi khoảng cách vô hình đã trồi lên, lúc nào người ta cũng cần một cái cớ chính đáng để bộc lộ tình cảm, một thứ nhiều khi vô cớ. Điều này những kẻ cô đơn hầu như không thể cảm nhận.

    Ông ta cho tôi làm thử hai bài toán. Nhưng nó không còn ở đó. Đã ai thực sự đặt lòng tin vào bạn đâu.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap