Cho nên người ta trốn mày hết: không ai chỉ bảo chi cho mày hết, vì vô ích. Ông Detmer sẵn sàng kiên tâm nghe, khi người đó đã trút hết cơn lôi đình, bình tĩnh lại rồi, cơ hội thuận tiện, ông Detmer mới ôn tồn nói: "Tôi cám ơn ông đã lại tận đây để cho tôi hay những điều đó. Vậy, xin bạn thường mở những trang này ra.
Nên để cho y tự định đoạt lấy. Còn những quảng cáo y dược có ích lợi chung, không thể nào từ chối hết được, tôi sẽ kiểm duyệt gắt gao cho nó thành ra hoàn toàn vô hại. Thứ này bằng cây sồi mọc bên Anh, phải không ông? Hơi khác thứ sồi mọc bên ý.
Anh Emile và tôi định thực đơn. Trong những cuộc tình duyên bất hạnh đó, có bao nhiêu cuộc rẽ thúy chia loan, vì những bi kịch hẳn hòi? Tôi cam đoan là ít lắm. Tôi ngỏ ý muốn được tái ngộ ông và thiệt tình tôi bây giờ rất muốn được gặp ông lần nữa.
Ta cho một hội thiện 500 quan ư? Có chắc là hoàn toàn không vị lợi không? Không. Kết quả: tất cả những kiểu đó đều được thu nhận. Mà thật tình ông đắc chí là phải.
Chiếu bóng có mục đích đó, truyền thanh cũng có mục đích đó. Chàng thất vọng đến nỗi muốn giải nghệ đi bán xe cam nhông. Bây giờ tôi gần như không tin một chút nào những điều mà 20 năm trước tôi tin, trừ bản cửu chương ra.
Những lời đó không phải thốt ra như cái máy đâu, mà trái lại, có một giọng yêu mến thật thà. Cho nên tôi tự tiện lại hỏi ý kiến ông. Ông giáo hồi âm, an ủi cậu, nói cậu rất thông minh, làm việc lớn được, đời sẽ tươi sáng hơn và cuối thư, cho cậu một chân giáo viên.
Năm giờ, ông Hurock trở lại, vẫn có vẻ âu sầu lắm. Buổi tối, vẫn điệu đó. Cho nên một ký sự đẹp nhất trong lịch sử là hồi Đại tướng Lee, trong cuộc Nam Bắc chiến tranh, tự nhận lỗi vì ông mà đạo kỵ binh của tướng Pickett phải thất bại trong cuộc tấn công tại Gettysburg.
000 đồng mà ông chưa thâu được và cũng không bao giờ thân được vì con nợ không sao trả nổi. Bạn cho vậy là con nít ư? Có lẽ là con nít thiệt. Và thi hào Anh Shakespeare tuy đã được cả nước Anh tôn sùng mà còn mua tước vị để thêm danh giá cho gia đình ông.
Kết quả tốt hơn vô cùng. Thì đây kết quả như vầy: Ông Steinhardt viết thư cho tôi kể: "Tôi có vợ 18 năm rồi, và trong thời gian đó ít khi tôi mỉm cười với nhà tôi. Châm ngôn của ông là: "Đừng xét người, nếu ta không muốn người xét lại ta".
Bảy giờ rưỡi; và chịu ca với. Là vì, giáo sư William James nói: "Hành động cơ hồ theo sau tư tưởng, nhưng sự thực thì cả hai đồng thời phát động. Cho nên ông để cho Tổng thống Wilson tưởng rằng chính Ngài đã có quyết định đó.