Tôi đã ngồi đây nhiều lần, nhìn phát chán. Chúng thường là những việc vô danh và ít ai để ý thống kê. Thôi, bác đừng đi xe ôm xuống đây.
Có điều, con đường thì khác. Để làm một cái gì đó mà nếu nó thành công, nó mới có thể làm người ta chịu hiểu. Sau khi diện kiến nốt cái (tạm gọi là) tâm hồn đằng sau nó.
Thế thì nên trở thành một chú chó ngao nữa của tôi. Máy ảnh thì kiếm được nhưng chụp đẹp thì không rành. Tôi hiểu chúng và tôi tường tận chúng.
Ăn xong lên giường nằm. - Ta đôi lúc cũng cố tìm hứng thú và cũng thấy đây một chút kia một chút. Dẫu không phải không có lúc buồn.
Có lẽ đó có phần là sự trả đũa với những kẻ yếu hơn khi bị kẻ mạnh hơn làm tổn thương. Thi thoảng vẫn bình luận vài câu. Nó mất ở đây và nó lại xuất hiện, lại sống ở kia.
Hôm nay, tôi đã quyết định đến đó. Tôi nói: Con mèo ở trên này rồi. Đó là niềm thất vọng lớn của tuổi trẻ.
Nhưng bạn biết, sẽ có tiếng chuông điện thoại, tiếng chuông cửa. Dù trong bạn, trong họ, đều có những bế tắc ít khi nói ra. Nhìn đồng hồ: Hai giờ kém.
Bắt đầu nghe những tiếng động khác. Nhưng nếu công việc ấy liên quan đến tiền bạc thì tôi xin bao ngài cả ngày hôm nay. Bác lại bảo: Cấm tiệt đi đá bóng.
Bạn không đi trên mây bởi thế giới của những ý tưởng cũng rất đắt hàng. Dù chỉ là một nhân vật. Nguyên nhân thì rất khó xác định.
Làm sao tôi có quyền ngồi choán mặt tiền của người ta? Cả dãy vỉa hè là của chung, của xã hội, của công cộng. Chẳng qua, những cái mất nó đến nhiều quá. Chị mặt nhàu đợi lâu nói: Thôi cảm ơn, sốt ruột.