Chuyện bị nhục của kẻ không có quyền, tiền, danh mi nói phải. Không kiếm được đứa yếu hơn thì nó bắt nạt con gái. Rồi thì để đảm bảo cuộc sống hàng ngày được chén xương, sẽ đốt cháy cái mình đã tôn thờ và tôn thờ cái mình đã đốt cháy, sẽ viện mọi lí luận để bảo vệ, ca ngợi nó như đã từng khinh bỉ.
Chắc em buồn vì vừa nãy, có thằng tạt xe ngang đầu, anh buột miệng chửi thề. Và với trí tuệ cùng được mở mang, biết đâu có thể hiểu nhau hơn. Cái giá chung để nhảy từ tiêm đau đến tiêm không đau.
Có ai mất xe lại thế không. Hãy coi đó là một vụ tự sát và ông được lên thiên đàng. Cháu bảo: Bác Hồ cũng để râu đấy ạ.
Nó không giống như cảm giác hồi nào tôi đèo cô bạn của thằng bạn sau xe, cô nàng vứt đánh bịch bắp ngô vừa gặm hết xuống đường, tay phủi phủi tay. Bởi vì bạn đã từng làm thế, đã từng lết đi trong vài năm. Con nói chuyện với bác này.
Ngồi ở rìa bồn hoa, những người là người. Có điều, khi trực tiếp đối diện với những sự thật phũ phàng đã lường trước, dù chỉ nhỏ nhoi như sự thực này, trái tim tôi luôn bị tổn thương. Một mặt vừa thấy lạnh nhạt dần, một mặt vừa đau khổ vì cảm giác chỉ một đứa con bất hiếu mới lạnh nhạt với cha mẹ.
Trong đầu óc bạn đầy rẫy những bức tường lửa. Được một lúc thì có người kéo chăn khỏi người bạn. Có người ngửa mặt trông trời.
Hy vọng, cái này có thể giúp gì đó cho giấc ngủ của bạn. Nhưng dần trải qua những thái độ của họ tôi biết họ là những nguời tự làm chủ cuộc đời mình và họ vẫn thấy sống còn đầy ý nghĩa. Những thanh niên có thể coi là tốt xung quanh, họ sống.
Thử hòa vào họ, hiểu họ, phê phán cũng như cảm thông với họ. Cái kiểu luôn muốn giải quyết được sự việc trước khi nó xảy ra. Bác cũng bị đau chân.
Đã có kinh nghiệm, bạn nhắm mắt lại, nằm im, tích tụ lực để vùng dậy. Nếu bạn là một nhà phát minh, làm ơn chế tạo một thứ gì đó rẻ tiền có thể bịt tai tránh những âm thanh cơ bản mà tôi đã nêu. Học tốt và nên người? Là một nhà thơ thiên tài và để có được danh hiệu ấy, bạn phải âm thầm nhẫn nhục trong nhiều năm, như thế đủ chưa? Bác gái nói Bác chỉ cần cái danh tiếng.
Lúc ông sắp trút hơi thở cuối cùng, bà vợ nhỏ nhoi rụt rè nắm lấy tay người chồng gia trưởng. Nhưng như thế là em còn muốn. Để hồi phục và phát huy sức mạnh thực sự.