Có lẽ mọi người đều ít thời gian bên cha mẹ. Nếu ta không dỗ mình là thiên tài, có lẽ ta đã không đủ nỗ lực lấy viết làm phương tiện chính để đi lại trong đời sống giữa những lúc như thế này. Bạn thử phân tích kỹ hơn sự lạc lõng của mình trong thế giới này.
Nhưng bạn không có nhiều cơ hội tự do như thế. Thật ra, lúc này tôi mệt mỏi. Kẻo rốt cục chỉ là mi lo cho mình.
Sáng nay, vừa ăn mỳ bạn vừa xoa xoa cái ngực ran rát. Hơn nữa thì bọn tham nhũng cũng không phải thứ mạt hạng chỉ biết chửi bậy ngoài đường như anh ta, cô ta. Cớ gì mà không dám nói.
Khi đã chơi thì dối trá, lăng loàn, thô bỉ, hèn hạ, cuồng loạn, hoang tưởng… là chơi mà thật thà, gia giáo, anh hùng, khiêm tốn, thực tế, tự ti, đức độ… cũng là chơi. Tôi viết theo ông ta. Khi chúng làm tôi thấy nhẹ đi.
Cuốn sách thì vớ vẩn. Còn tôi không phải viết những điều tôi không thích. Cậu em thế là tạm biệt rồi.
Ngheo! Ngheo! Họ đang gọi con mèo, dưới tầng. Muốn người ta chịu khó đọc dài để chăm chỉ và thông minh hơn cơ. Bạn mà cứ yên tâm chịu ơn của họ, yên tâm làm những việc mà họ xin cho thì rồi bạn sẽ chỉ thấy nhục và khinh bỉ mình khi viết những dòng này.
Bây giờ ghép một số mảnh lại thành một miếng, gõ và tung lên mạng là một công đoạn có khi còn vất vả hơn. Cảm giác như không thể lành lại được. Và các cửa sổ đều nhìn ra cánh đồng.
Bạn bỗng xuất hiện trong một tấm chăn trên chiếc giường mà ngoài cửa sổ là giàn gấc đang xanh thẫm kia. Mấy người này trông nhát lắm. Cũng có thể họ không tìm thấy.
Thật ra, một ngày của bạn không dài. Nếu họ không hiểu nổi những điều mà bạn cố giảm thiểu sức ẩn dụ, sự chua cay để dễ hiểu, dễ cảm (kể cả bằng những bộ óc, quan niệm dần bị đồng hóa); dễ chẳng bao giờ họ tiếp nhận được những sự hoang mang làm náo động tâm thức trong các tác phẩm khác và của người khác. Tôi gọi 2 miếng bánh ngọt và 1 chai sữa đậu nành.
Thậm chí, ông có thể làm vua làm chúa ở đó. Mấy con hổ cũng thế. Vay-trả nợ đời chẳng bao giờ hết.