Sẽtop1

Nữ sinh nai tơ dễ thương mân nhẹ đã rỉ nước

  • #1
  • #2
  • #3
  • Cái bộ mặt đó tôi đã nhìn thấy một lần và không muốn thấy lần hai. Em biết không, viết hay sống cuối cùng cũng chỉ là một cuộc lượm lặt xáo trộn thế giới ngăn nắp. Cũng chả phải nói ai cũng vứt một tí như thế thì xã hội này ra gì.

    Tuỳ theo hành động của đứa nào chỉ có thú tính, đứa nào còn tình người mà tôi chém bằng lưỡi dao hay bằng sống dao cho đau buốt mà tỉnh ngộ trong cảm giác sợ hãi khi đứng vào hoàn cảnh của kẻ bị tàn sát. Làm sao vẽ được tiếng kêu răng rắc ấy hở mày? Ngay cả cái ý nghĩ trước và cái ý nghĩ đang diễn ra này, cũng có kẻ nghĩ rồi, chắc thế. Có điều, viết đâu phải lúc nào cũng là toan tính thiệt hơn.

    Phòng hai đứa không kiếm đâu ra một cái lược. Nằm trên giường cả ngày, lúc nào cũng có người bên cạnh nhưng ít trò chuyện được, những ý nghĩ gì diễn ra trong óc chị? Giờ thay băng, người thân bị xua ra ngoài hết, bạn đi lòng vòng. Gục đầu vào cánh tay và những giọt nước mắt to lớn nóng rẫy của ông phải lao xuống ngọn dốc tay với sự hoảng hốt và run sợ.

    Vì thế mà cho dù tôi đấu tranh cho họ thì cuộc đấu tranh cũng có thể trở nên vô nghĩa. Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch. Có điều, bạn đã ngồi im rất lâu trong những năm cấp ba và đại học.

    Hôm thì tôi nháy ông cậu: Nó đang trên đường về hoặc không biết nó đi đâu. Chị út ra viện được điều trị tại nhà, ít phải đi học, bạn bè đến thăm, bữa cơm đông người trẻ tuổi, cười đùa, ấm cúng hẳn lên. Quả thật ngay với từ cách người tiêu dùng ta cũng thấy cái thị trường ấy nó đang rất ảm đạm.

    Càng ngày mi càng thấy kẻ không có quyền lực, tiền bạc, danh tiếng bị xử tệ, nhục nhã và gò bó thế nào rồi còn gì. Dường càng thương, càng suy nghĩ về chuyện mệt mỏi của bác, của mẹ, của bố, của thằng em… càng đau nữa, càng bệnh nữa. Đó là một quyền chính đáng nếu thực sự họ có trách nhiệm.

    Dù có lúc bác nhận ra rằng sự hy sinh mòn mỏi và sai phương pháp của bác nhiều lúc có làm ai hạnh phúc hơn đâu. Hơi buồn cười, bị hại cần sự tha thứ của bị cáo. Giờ nó ở tầng ba, đầu giường bác trai.

    Khóc cho vài năm tích tụ. Nói dối! Ừ, nói dối, nhưng con người có lúc không nên đối diện với chính mình. Món đồ chơi ấy muốn tiếp tục tồn tại, phải tự có sinh mệnh.

    Có thể hắn câu được những con cá to để thả. Được một lúc, có điện thoại của bác gọi đến. Nếu họ không hiểu nổi những điều mà bạn cố giảm thiểu sức ẩn dụ, sự chua cay để dễ hiểu, dễ cảm (kể cả bằng những bộ óc, quan niệm dần bị đồng hóa); dễ chẳng bao giờ họ tiếp nhận được những sự hoang mang làm náo động tâm thức trong các tác phẩm khác và của người khác.

    Nên khi tỉnh hẳn, bạn vừa thấy sướng vì thoát nợ, vừa thấy tiêng tiếc. Rất có thể bạn sẽ muốn văng tục. Và anh đã đủ dũng cảm để nói rằng: Anh yêu em.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap