À, vì đang viết, có thể mọi người xung quanh ngó vào một cái. Mùi mực, cá ba chỉ nướng, rượu trắng bay thơm phức. Việc bạn định làm là trốn vào giấc ngủ và bắt chước triết lí của một nhân vật tinh nghịch trong truyện tranh: Con thú mau lành vết thương vì nó ăn nhiều và ngủ nhiều.
Rỗng bên ngoài và rỗng cả bên trong. Ý tưởng của gã dừng lại ở chỗ vẽ cái tivi xoay ngược, mọi đồ vật đều xoay ngược. Bạn lại kéo tiếp, kéo đến năm sáu lần mà vẫn thấy mình trong đống bùng nhùng màu hồng hồng hoa hoa.
Tôi định chờ mẹ bảo: Mẹ cho con thôi học nhé. Thấy những tờ giấy rách thòi ra khỏi cuốn sách vừa xé và vừa gấp lại. Thế là bác xiêu lòng, bảo: Lần này bác cho về.
Ít ra bạn cũng đã sắp viết xong và lí giải không cần trọn vẹn một phần đời sống của mình. Vì chúng ta đều ngoáy mũi. Không quản lí chặt, nó dễ bị dụ dỗ làm bậy lắm.
Chỉ thấy một tí xíu thất vọng. Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú. Thôi nhé, cất ngay đi.
Thế là xao nhãng, thế là bia bọt, đề đóm và hơn thế… Quần chúng dần mất lòng tin. Nhưng đến lần thứ ba thứ tư điệp viên báo về thì chắc bác gái cũng thấy mình tự nhiên cho thằng nhỏ một cơ hội phạm pháp. Để những người tài năng dần thoát khỏi những bi kịch đeo đuổi họ từ hàng vô số đời.
Như một khẩu hiệu của tâm thức. Bạn không muốn cãi lại. Cho những mục đích đào thải để phát triển hoặc trục lợi.
Chiều nay bạn đi đá bóng với thằng em về. Có một điều mà bạn không rõ là thực hay trong một giấc mơ: Bạn tìm thấy trong tủ tờ đơn xin li dị. Hắn không thể tự tha thứ cho mình.
Cũng như hôm cưới chị cả vừa rồi, bạn chạy lăng xăng suốt. Nhưng tuỳ cách xử lí mà khối tích tụ ấy tiêu hao đi hay không. Bạn đã rơi vào cái bẫy lôgic ma mãnh của tạo hóa.
Nếu thế thì họ, những con người bình thường theo yêu cầu của thời đại, thật lắm kẻ thù. Mà còn thua trắng về tài năng. Để bạn yên và bạn có thể giúp họ rất nhiều mỗi khi bạn có thời gian bên họ.