Nó bắt chước tôi, dần dà cũng thành của nó, tôi chả nhớ tôi bắt chước ai. Anh chẳng muốn xé tim mình cho bất cứ ai nếu người đó không có một trái tim nhân hậu như em. Vừa đọc lại một lượt, lại thấy vẫn khá ổn.
Này, mày chuyển cái bàn này lên. Tớ không để ý để biết nhưng rác rơi xuống luôn dễ nhận ra hơn người ta âm thầm bỏ vào túi như chuyện tự nhiên. Nhưng bạn biết, đó chỉ là tưởng tượng thôi, mọi người đều yêu mến bạn, yêu mến vì sự lơ ngơ bề ngoài và trí thông minh của bạn dù họ luôn cười và luôn đùa chê bạn lông bông, hâm hấp.
Ngập ngừng vuốt ve sống mũi. Nhưng thường thì bạn không chiến thắng nổi cảm giác chán ngán. Để cắn tiếp những kẻ chống đối mục đích đẹp đẽ của tôi.
Nếu ai là tất cả mà chẳng là gì cả thì tức là người đó (hoặc gì gì đó) đang chơi. Tôi để họ hơi lo, một chút thôi, để họ có một chút hạnh phúc tìm kiếm. Lần đầu tiên ông không phân tích nỗi buồn của mình.
Không khác nào nhổ nước bọt vào mặt một đứa trẻ vô tội. Luôn được vận động, luôn được tiếp xúc. Họ ngộ nhận những thông tin mà người lớn tuổi có cơ hội biết nhiều hơn là tri thức ròng.
Còn hiện sinh thực chất, đòi hỏi những kẻ can đảm và liều lĩnh tham gia cuộc chơi sinh tồn có thể bị tiêu diệt bất cứ lúc nào. Tôi thấy ông có khiếu phê phán đấy. Vẫn có những nỗi buồn nhớ và thất vọng xen vào.
Có thể tạm gọi là giấc mơ đa tầng. Hiểu không? Nếu tôi không giữ trái tim thì hoàn toàn tôi có thể là Hítle, Pônpốt mất rồi. Mất thêm một người, lực lượng cái thiện càng mỏng manh.
Mong ông chỉ nói những điều cần nói. Nơi ấy có bác trai, bác gái và bố mẹ tôi. Kệ sự thật là năng lực phát huy cũng thường là lúc năng lực dần cạn kiệt.
Bất chấp lời kêu gọi cứ 30 phút lại trào ra khỏi miệng loa: Mong quí vị giữ gìn vệ sinh chung, không nói những lời lẽ thiếu văn minh và không hút thuốc… Khi vào sân, những người bảo vệ yêu cầu bỏ chai nước khoáng lại. Bên mép hắn có một miếng băng gạc trắng. Nếu tôi không nhầm thì trong đầu các chú không hiếm những ý nghĩ như thế này: Cái lũ choai choai toàn đứa mất dạy.
Thế là mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà hai tuần nhé. Có được dù chỉ một cái cảm giác chung ấy, những người tài mới có thể kết dính ít ra là trong một công việc chung: Cải tạo những sự ngu dốt còn lại bằng quyền lực. Thấy rõ bi hài kịch của con người khi luôn đầy khiếm khuyết mà lại luôn đòi hỏi sự hoàn hảo ở người khác, hoặc tự đòi hỏi sự hoàn hảo của mình trong đơn độc.