Chán ngán hơn rất nhiều so với hứng chịu sự thờ ơ của người dưng. Tôi không định đánh giá con người qua hành động ấy. (Còn với đàn ông thì không thích rồi).
Bạn không thấy lạ lắm vì bạn đoán chắc chúng được đỡ bởi tán của những cây khác. Bạn nằm xuống, trùm chăn lên đầu. Nhất là một khuôn mặt cũ.
Nhưng lại muốn súc tích. Đây là những phút giây mà con người có quyền được sướng. Trong đầu óc bạn đầy rẫy những bức tường lửa.
Bạn chỉ muốn họ nhìn vào sự thật nếu họ còn khả năng nhìn. Khóc xong không thấy đớn đau, chỉ thấy mông lung. Người bảo nghệ thuật là khó hiểu.
Nhưng chúng đã bị đời sống dán vào những vỏ bọc lạnh. Đừng làm mọi người buồn lo. Tay không nhấn mạnh chăng? Thử viết nắn nót xem nào.
Hai chuyện này khác nhau. Sự lười biếng, dục vọng bừa bãi, sự e ngại trước cái mới? Khao khát qui về một mối, qui về một chân lí va chạm với khao khát mở rộng, phong phú, sáng tạo mãi mãi. Sáng nay chép bài một tí.
Nhưng từng khúc vỉa hè lại nằm trước mặt những tiệm hàng. Có vẻ âm thanh rủ rê túm tụm nhau để chọc tức bạn. Bởi vì, đời sống phong phú này thiên biến vạn hóa.
Và như thế, sự chân thành, cởi mở, bao dung và tôn trọng sẽ nhạt dần rồi tác động, lây nhiễm trực tiếp lên con cái họ. Nơi chúng không thèm đớp miếng mồi ẩn dụ nhạt hoét. Nếu đến nước này, họ tiếp tục coi việc dắt mũi đưa đường bạn là một nghĩa vụ và trách nhiệm cao cả thì tốt hơn là bạn nên ra đi.
Không trình bầy nữa. Làm thế nào bây giờ? Ngủ hay không ngủ? Thôi, đùa đấy. Khi bạn tưởng tượng nhiều bạn sẽ thấy chán.
Dù nó không được kể một cách hấp dẫn thì nó cũng có cái gì đó mơi mới. Tôi sẽ kiếm tiền, nhiều tiền. Lại phải chơi với cái thứ dư luận cục mịch và ù ì.