Con người? Họ là ai? Đồng chí công an ấy, người trông xe kia. Hai chuyện này khác nhau. Ta có thể giải thoát cho người đàn ông đó khỏi đau đớn và lũ con đốn mạt.
Cũng bởi vì chị vẫn giữ được những nét dịu dàng. Vấn đề chính là phải biết phân tán đều năng lượng và biết tập trung để đánh vào mục tiêu khi cần. Hai anh em kéo co vài lần bỗng bạn thấy mình không thấy mặt ông anh.
Thế bác đi du lịch, đóng cửa hàng lại, mặc kệ con cháu một thời gian. Còn tôi, chưa đến lúc. Dù bạn sợ làm đau họ nhưng cuối cùng thì con người vẫn cần nhìn nhận thất bại của mình.
Trong khi sự phát triển tự nhiên của tôi lại vượt qua những khoảng an toàn tạm thời và dễ đổ vỡ họ tạo ra. Nhưng bạn cũng tìm cách tiêu xài cho bằng hết. Không làm ác theo cách này thì cũng làm ác theo cách khác mà thôi.
Khóc xong không thấy đớn đau, chỉ thấy mông lung. Điều đó khiến họ làm cũ và vẩn đục nhau thay vì làm tâm hồn nhau thêm mới mẻ và trong lành. Thế mà cơm thì hốc rõ nhiều!.
Bác không biết cái sân bóng bạn đến nó dễ chịu đâu. Tôi có nhớ một lần về quê ăn cưới, bác ngượng ngùng trong chiếc áo bó cổ lọ. Có một thứ bất biến, đó là tất cả.
Và bạn sẽ bắt đầu thống kê các cơn đau để thanh minh cho sự yếu ớt thần kinh ấy. Kiểu chơi chữ này vớ vẩn thôi. Hóa ra sự khúc chiết chỉ là cái ham muốn tạm thời cho cái phần lựa chọn phân tích, bộ phận nhỏ, của khối sáng tạo chung này.
Con đường khá ổn, nhưng vẫn bụi. Còn nếu anh thực sự có lòng nhân từ, thực sự mong muốn chấm dứt các cuộc chiến để cùng tìm những giải pháp cho thế giới ngày càng đông đúc và hỗn độn, anh sẽ phải làm gì? Cũng là một lãnh đạo (ngầm hoặc không ngầm) tài ba như những vị anh hùng chân chính đứng lẻ tẻ trên những đầu ngón tay, anh sẽ phải gần như thanh tra Catanhia một mình chống lại những vòi bạch tuộc của mafia. Mọi người biết ơn bác nhưng sẽ khó ai có thể chia sẻ được với bác.
Nó là đầu đàn cho thế hệ sau, là cái mà các em nó nhìn vào, là trưởng chi, là đứa sẽ thay bố tôi rồi bố nó làm trách nhiệm với họ mạc. Tôi nghĩ đến Tần Thủy Hoàng đốt sách. Nếu họ không hiểu nổi những điều mà bạn cố giảm thiểu sức ẩn dụ, sự chua cay để dễ hiểu, dễ cảm (kể cả bằng những bộ óc, quan niệm dần bị đồng hóa); dễ chẳng bao giờ họ tiếp nhận được những sự hoang mang làm náo động tâm thức trong các tác phẩm khác và của người khác.
Bây giờ, cuộc sống không giản đơn như thế. Đã ai thực sự đặt lòng tin vào bạn đâu. Mọi người biết ơn bác nhưng sẽ khó ai có thể chia sẻ được với bác.