Khi cảm thấy thua, họ có thể giao nộp hết quân cờ và xin rút lui với điều kiện được đi ở ẩn trên một hòn đảo đẹp nhiều mỹ nữ. Cuối mùa lại ra đợt mới. Và chỉ có anh mới có thể vượt qua cái hạn chế này, chẳng có ai khác đâu.
Những cái tát của cát. Cái chỉ huy được họ chỉ là quyền lực cao hơn. Chị hầu như lúc nào cũng dịu dàng với tôi, đứa trẻ 21 tuổi trong nhà.
Bác không biết, buổi sáng tôi thích yên tĩnh một mình, ngồi lặng điều chỉnh cơ bắp đau nhừ, và không bị soi. Hoặc: Môn này không phải học. Tôi trải qua chuyện đó bình thường, tôi biết nhiều cái từ những dữ kiện nho nhỏ.
Sự xích lại là một niềm vui dù chúng không tạo đủ cơ hội cho họ để san sẻ những uẩn khúc. Cái đó làm bạn tỉnh ra. Nhưng trên vỉa hè, có tấm biến Xin quí khách vui lòng để xe lên vỉa hè.
Nhưng cũng không nên dằn vặt và quá xấu hổ. Bạn chui vào nhà vệ sinh nằm sâu hơn, bạn đóng cửa lại, nó nhảy tót lên tầng hai, xuyên qua tường, gỗ, qua vải rèm đuổi đến nơi và ngó bạn tè với cái cười hả hê xen giễu cợt. Đàn ông không hướng tới nó thì chẳng bao giờ đàn bà, trẻ con đỡ khổ.
Có lẽ mình nên im lặng. Là người làm bạn mệt nhất nhưng cũng là người bạn muốn thôi mệt nhất. Còn anh không chống cự thì họ sẽ để anh sống như một con chó ngao nho nhỏ trong vô số con chó ngao của họ.
Có một điều mà bạn không rõ là thực hay trong một giấc mơ: Bạn tìm thấy trong tủ tờ đơn xin li dị. Đừng xót thương vì bà già nhặt rác mà hãy thương nếu biết bà ấy nhặt rác về bán nuôi lũ cháu nheo nhóc có thằng bố nghiện ngập vào tù và bà mẹ trốn đi tìm một chân trời khác. Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao.
Tôi bảo vâng, chắc họ chế tạo thế nào để có cái mùi chữa bệnh gì gì. Mùi mực, cá ba chỉ nướng, rượu trắng bay thơm phức. Chả phải thở than gì.
Họ bảo: Cháu nói thế là nói xằng. Em muốn sinh ra một đứa trẻ để anh viết về nó. Bạn chả có tập luyện căn bản gì cả.
Nhưng bác nói: Bật dậy nào. Và thế là đời sống lãng phí. Bấm vào và bể bắt đầu sục, nước cuộn lên như trong siêu nước sôi.