Bạn muốn một sự thanh minh lớn hơn. Tôi yêu cầu vụ xét xử tôi được truyền hình trực tiếp, được diễn ra trước con mắt của báo chí, dư luận quốc tế. Hắn sẽ phải điểm lại những khao khát đã đi trốn, những ơn huệ đã nhạt nhòa và tàn phai, phải trách khéo (đôi lúc sỉ vả) sự yếu đuối vì suy nhược của mình.
Nhưng mưa dầm thấm lâu. Tôi không ngại giam xe 15 ngày và nộp phạt 200. Bạn không mong bác đọc lắm.
Hắn không coi cái vẻ hư vô là thấu suốt. Để tôi có thể đấm vào mặt ông ta, đập tan cái bàn rồi ra đi. - Vì ông không còn sự lựa chọn nào khác.
Bạn ghét sự đợi chờ. Dù sao nó cũng được tổ chức cả một cuộc thi đặt tên trên báo. Có một thời, sau mỗi câu nói, bố đều đệm thành quen câu Khổ quá.
Hay không được thấy hết những giá trị họ luôn có. Hoặc là sự lựa chọn vốn dĩ không thể khác của những người biết lợi dụng và vơ vét từ sự đổ vỡ, thối nát. Tôi để vài ngày trôi đi.
Mẹ hỏi: Con mệt à? Con không học được à? Pho tượng tôi vẫn hóa đá. Làm ơn nhanh nhanh cho. Chỉ có tiếng còi xe ngoài đường dội vào, và nước mắt nước mũi chảy.
Mọi người biết ơn bác nhưng sẽ khó ai có thể chia sẻ được với bác. Họ sợ khổ cái khổ của sự thay đổi, tuổi tác đã làm họ sợ khổ rồi. Nhưng mà vẫn sẽ có những sai lầm.
Ơ hờ khi tôi trôi đi hàng chục cây số giữa phố phường đông đúc mà không nhớ, không có cảm xúc với dù chỉ một con người. Ba năm! Vậy mà anh không nhớ nổi cái số xe. Có lẽ bạn sẽ phải xin lỗi độc giả vì những chỗ thật vội vã đâm dở tệ.
Tất nhiên là mệt mỏi. Bên cạnh sự thương lượng, đây là phép thử cuối cùng trong quãng đời này để bạn hiểu rõ hơn về họ. Đó có thể là lựa chọn hợp lí của những người năng lực chỉ có thế.
Tôi tống vào thùng rác. Bạn cần trả công và cả tự do. Cảm giác sợ hãi, đau đớn hay tuyệt vọng tột cùng cũng là một khoái cảm.