Và bản thân họ phải tự thoát ra. Hai tiếng nghệ sỹ nghe cứ ngường ngượng thế nào. Và danh tiếng thì không có mới buồn cười.
Mà cuộc sống thì không thiếu những điều tươi đẹp để tận hưởng. Bạn không muốn cãi lại. Sáng tạo cũng là một công việc không thể thiếu sự tỉnh táo và đứng ngoài nó.
Bon chen với người khác và bon chen với chính mình. Dù bạn sợ làm đau họ nhưng cuối cùng thì con người vẫn cần nhìn nhận thất bại của mình. Tất nhiên, có lúc người ta sẽ cảm thấy sự đồng điệu với sự thấu suốt kiểu hư vô, sự thấu suốt của dục đã diệt khi người ta có chung trạng thái thấy đời sống mất hứng bên con người.
Hắn có thể tự tạo sự bình thản bằng cách đó. Em biết lúc ấy anh sẽ phá lên cười và ôm chặt hai mẹ con… Chứ không phải như thời của tôi bây giờ.
Và bạn lại mặc cảm về sự vô dụng và vô cảm của mình, và lảng tránh. Ít ai hiểu ai và ít ai muốn hiểu ai. Cái lồng to bị thủng và đang sửa chữa chăng? Hay là lũ chim không chung sống hòa thuận được trong cái lồng chung? Con phượng hoàng đất một mình một chuồng trông thật đẹp.
Còn nữa, chị út có cô bạn thân đôi lúc đến nhà. Chỉ là một thứ cảm giác theo thói quen của kẻ cô độc, ít tiếp xúc. Nhưng rồi anh cũng chấp nhận.
Biết nhau lâu mà ít nói chuyện, để xem còn chuyện gì để nói đây? Với những dữ kiện trước đó (mà bây giờ bạn quên rồi), bạn cảm thấy cái sứ mệnh mơ hồ lại đè nặng lên tim. Hoàn toàn không ngái ngủ.
Tôi biết là tôi rất khỏe. Một ngày kia quen xa xỉ, quen những buổi ăn uống, quen lúc nào cũng có thể mở miệng cười. Hoặc phải tìm cách thay đổi xu hướng xấu.
Chả có gì để nhớ ngoài vài khuôn mặt thân quen và những kỷ niệm chung. Bỏ mặc chúng và rặn những ý nghĩ mới. Để chờ một sự thật tươi đẹp.
Tôi chìa tờ đơn trước mặt cô ta: Cô xem hộ em. Cái gì đời lấy đi, cứ để đời lấy đi. Chả nghĩ nhiều cho ai được.