Hãng đánh cá với thân chủ rằng những tai nạn mà họ lo đó không bao giờ có hết. Thấy chúng thế rồi nghĩ tới tôi thế này mà còn than thân trách phận, tôi thấy thua chúng. Nhưng xin đừng, trừ phi bạn muốn đọc để tiêu khiển.
Như trường hợp của ông già John Brown bị xử giao vì xâm chiếm công xưởng ở Harpes Ferry và hô hào bọn nô lệ nổi loạn. Chúng tôi trân trọng tặng nó cho hết thảy những bạn đương bị con sâu ưu tư làm cho khổ sở trằn trọc canh khuya, tan nát cõi lòng. Hãy kiếm những nhược điểm mà sửa chữa, đừng cho kẻ thù trách ta được.
Các bà cảm thấy khoan khoái, nhẹ nhàng. Chỉ có cách đó là diệu nhất. Ông ta thử cả hai, nhưng đều vô hiệu.
Và nếu không trị ngay, thì người bệnh có thể chết được như tự thiêu vậy. - Ừ, một chiếc cầu có thể sập được: nhưng từ trước tới nay mất mấy toa vì cầu sập rồi Kết quả, mỗi nhân viên phải ôm từng chồng báo cáo về nhà để nghiên cứu.
Chúng ta phí đời chúng ta quá. Họ không biết "tốp" nỗi giận của họ lại, như Lincoln. Nếu tôi đã không suy nghĩ kỹ rồi mới quyết định thì có lẽ tôi đã cuồng loạn vì lo sợ cả buổi chiều chúa nhật, mất ngủ đêm đó, và sáng thứ hai, xuống hãng, mặt mũi bơ phờ, hoảng sợ.
Kaller là một nhà doanh nghiệp khôn khéo đã tự kiếm ra được triết lý của Épitète dạy cho dân La Mã 19 thế kỷ trước: "Chỉ có một cách tìm được hạnh phúc là đừng lo nghĩ về những điều ngoài ý lực của ta!". Trái lại, người khôn ngoan, khi thấy mình chỉ được vỏn vẹn một trái chanh nhỏ, sẽ tự nhủ: "Lần thất bại này dạy ta nhiều nhiều hay lắm đấy. Vậy thì sao không cứ nhận nó đi? Tại sao không có óc thực tế của ông già Marc Aurele, một vị anh quân hiền triết nhất của đế quốc La mã.
Phải đấy, mình đi viết thơ cám ơn lão ta mới được". Vậy phải đọc lại cuốn này thường thường. "Nếu đời người quả là bể thảm thì cuốn sách này chính là là ngọn gió thần đưa thuyền ta tới cõi Nát bàn, một cõi Nát bàn ở ngay trần thế.
Trên thế giới không có ai giống ta hết. Như đã nói ở trên, tôi đã đóng cửa phòng luật, còn lấy đâu thân chủ nữa. Dù không tiền trả chủ khách sạn, tôi cũng sung sướng.
Shields ở Michigan lại thất vọng tới nỗi muốn tự tử, trước khi học được cách sống từng ngày một. Con chẳng mong được trông cảnh xa xa. Tôi thấy rằng tuy con số thâu khổng lồ, mà không có được một số lời nhỏ nhít.
Tôi ngó tay tôi chỉ thấy còn da với xương. Bạn có giống họ không? Có thể được lắm. Để tìm tài liệu cuốn này, tôi phỏng vấn nhiều nhà doanh nghiệp lớn nhất ở Mỹ.