Bác bảo: Cháu khẳng khái quá nên luôn bị thiệt. Điều bạn muốn nhất có lẽ là để bố thấy bạn hạnh phúc và kiếm được khoản tiền kha khá từ nghề mà bạn lựa chọn. Và cứ thế cuốn đời người, cuốn đời những thế hệ tiếp theo vào những mớ rối ấy.
Nó không nên phá hoại khi lí trí của nó vẫn kiểm soát được hành động, không nên choảng nhau với những thằng vớ va vớ vẩn. Bác gọi điện giục xuống rồi đấy. Cái giá cắm bút dựa lưng vào tường, cái bàn kê sát tường, đối diện với bạn.
Và sự vất vả, bệnh tật của họ nữa. Nhà văn nhìn vào mắt nàng. Nó tỏ ra xảo quyệt bằng cách tạo nên những dữ kiện rất thật, thật đến tận tiếng còi xe ngoài đường, thật đến cả cái mụn sau gáy, thật đến cả cách cư xử của những người quen.
Thật ra, có gì để mất đâu. Còn ban đêm thì có chiếc đồng hồ quả lắc trên gác. Nếu không thất bại, nhiều người đã không phải cầu viện (nhiều hơn mức lành mạnh) đến thần thánh, khói hương.
Lũ báo đen, báo hoa mai thì nằm im lìm. Bạn đo lường, phân tích cảm xúc của mình. Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá.
Gặp ở rất nhiều nơi. Mẹ tôi nói chuyện với một người phụ nữ về thủ tục tiếp nhận tôi. Em có thương mẹ không? Đang ăn, ngước nhìn chị, cười méo mó: Không biết.
Tôi muốn gặp ông cụ. Những hỗn mang bao trùm lấy bạn, thách thức bạn. Bạn nằm xuống, trùm chăn lên đầu.
Mẹ là người đầu tiên đem đến những cung bậc xúc cảm hay, dở. Tóm lại là không được bi quan. Lúc nãy chị út gọi bạn dậy, giật giật chăn, không ăn thua.
Mà đời người thì có mấy đâu. Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá. Phần còn lại của cái đèn là tính từ hông xuống có thể gọi là chân.
Trước thì tháng gặp một hai lần. Tôi kệ tôi dắt tôi đi. Tôi biết, chỉ vì tôi trông ngứa mắt.