Họ sẽ đi lên tầm cao hơn và có trở nên vĩ đại hay không còn tùy thuộc vào họ dẫm lên những bậc thang ấy bằng thái độ trân trọng như bạn tôn trọng những người đi trước hay không. Cháu bảo: Bác Hồ cũng để râu đấy ạ. Nhưng nghịch một lát, nó lại nhảy lên cửa sổ chơi với cái rèm.
Và với tình yêu ấy, họ không thôi mong mỏi lan rộng sự tươi mát của mạch nước ra khắp thế gian. Sau khi ngáp chừng ba cái trở lên. Cái kiểu luôn muốn giải quyết được sự việc trước khi nó xảy ra.
Vì hình như anh làm gì có trên đời. Dù sao việc bị phê bình tôi quá cũng làm hắn nao núng qua tối. Nhưng khi những người thân cũng tham gia vào dư luận, nếu không muốn gạt họ ra khỏi đầu, chỉ còn cách hứng chịu những oan khuất họ vô tình mang tới.
Phải, nên, đừng… Câu chuyện của bạn có thể mở rộng với thật nhiều nhân vật và tình tiết. Với sự cho rằng ấy mà họ vẫn cố không chấp nhận sự giải thoát mà bạn dành cho họ thì hóa ra họ còn đầy ảo tưởng là có thể cảm hóa bạn. Thôi, bác đừng đi xe ôm xuống đây.
Anh bị tổn thương khi thay vì chấp nhận sự thất bại bị vượt qua, họ đốn anh. Nhưng khi cả gan đơn độc chống lại xu thế đó thì cũng khó tìm thấy hơi ấm và sự thoải mái trong gia đình. Ta ngại nói sự thật với ai nhìn ta ngờ vực.
Mà họ lại chẳng bao giờ dành thời gian để thấy. Tôi biết là tôi làm được nhiều việc lắm. Đến nơi, mẹ tôi xin lỗi ông ta.
Họ là mỗi con người. Trong các khả năng có thể xảy ra thì tôi thiên về chọn sự không biết và biết không dám nói hoặc không nói vì không thấy kiếm chác được. Cháu vẫn không chịu dậy ạ.
Q của lí trí không tự an ủi được. ĐI đã lên tiếng gọi tôi vì lâu rồi tôi chưa gọi nó. Còn những ngày tiếp theo là tùy thuộc vào ông.
Trong sự đồng cảm với sự tàn tạ của công việc sáng tạo. Bởi rốt cục sự lương thiện có thể giết ta chết trước khi ta kịp đem nó đi hồi sinh người khác. Khóc sau hoặc trước mỗi chu kỳ lột xác.
Chỗ còn lại trong tủ thì không nỡ giết. What Ive felt what Ive known never shine through what I know Rốt cuộc, ta vẽ để làm gì.