Vậy nên đồng chí ấy sẽ cười mà nói thế này: Tôi chưa nghe danh đồng chí bao giờ. Tôi không ngại giam xe 15 ngày và nộp phạt 200. Tôi khóc cho chúng không vì thương hại mà vì nỗi cô đơn ấy không phải nỗi cô đơn bây giờ của tôi nhưng tôi cũng đã từng đi xuyên qua.
Ở đây, sự bắt buộc của bác cũng tốt, cố điều độ dần đi. Tất nhiên cách nghĩ này và hành động này cũng có phần tác động bởi hành động và cách nghĩ kia, con người tác động qua lại lẫn nhau. Và không chắc có ai trong đó tưởng tượng ra trên ngọn dừa mà họ không nhìn thấy, có một người.
Đúng là chuyện thường. Và thế là phải giáo dục, răn đe ngay từ trong trứng nước. Ta thấy đã đủ ớn rồi.
Tôi sẽ nói tôi là một nhà thơ lớn và hiền lành. Tôi đã đến đó và đã trở về. Khi bạn phải đánh nhau hoặc làm lành với chính mình, thật khó.
Bạn thích bác trai và sự hoà hợp của hai người ở những thời điểm như thế. Cháu mai sau là chúa sợ vợ. Phần nào vì thoát khỏi mớ suy nghĩ luẩn quẩn một mình.
Tôi sẽ không vờ bản thân tôi bệnh tật, hâm hâm (cái kiểu coi mình đầy sức hút càng chứng minh điều này), tương lai thì mờ mịt thì ai thèm mê. Sau những đau đớn thì chắc bạn tinh khôn hơn và có thêm được một số cái gì đó. Trong một số điều tâm niệm của Phật có câu: Oan ức không cần biện bạch vì biện bạch là nhân ngã chưa xả.
Theo thời gian thì chúng dần thành thói quen. Mực thước và tự nhiên. Chúng lã chã nhảy dù xuống sách.
Đôi khi sự kiếm tìm hay hơi lo lắng đem lại cho con người cảm giác phấn khích. Và với tình yêu ấy, họ không thôi mong mỏi lan rộng sự tươi mát của mạch nước ra khắp thế gian. Vì gia đình? Có, tất nhiên là có.
Bác trai thì có hội cựu chiến binh và những bài tập tự chăm sóc sức khoẻ của mình. Nhưng trên vỉa hè, có tấm biến Xin quí khách vui lòng để xe lên vỉa hè. Sinh viên nộp đơn cho giáo viên, có gì là nhục.
Gieo hành vi gặt thói quen, gieo thói quen gặt tính cách, gieo tính cách gặt bản chất. Rồi bác ta sẽ quát: Thằng kia! Mày rình mò gì thế? Muốn gô cổ lại không? Phắn!. Bác không thoát được ra đâu.