Trong những bữa cơm vui vẻ, những trận bóng ghi bàn đẹp, bạn thắc mắc tại sao bạn từng hay mơ hồ về cái chết. Và người ta thường gọi những vẻ đẹp của sáng tạo, của tài hoa là nghệ thuật: Nghệ sỹ sân cỏ, nghệ sỹ ẩm thực… Và hắn không muốn chỉ dừng lại ở một vài mặt nghệ thuật của chữ nghĩa. Chỉ còn làm con tin ở nhà bác nữa thôi.
Từ khi làm con đến làm cha mẹ rồi ông bà là những khoảng cách tuổi tác, khoảng tích lũy tri thức cho một sự giáo dục cũng như rèn luyện tốt hơn. Tôi dẫn ông anh ra chỗ chải đầu. Bạn hiểu giới hạn khả năng nhận thức của bố mẹ.
Cậu em khuyến khích tôi tập nặng hơn. Họ không tìm thấy đâu, sẽ không tìm thấy đâu. Nó cũng không thích tôi lắm.
Nàng nằm nhớ người yêu cũ. Hoặc là nằm đó mặc nỗi tuyệt vọng đè lấp cơn đói khát cho đến khi nào chết. Không hiểu sao chữ trở nên xấu tệ.
Vào ngủ tiếp đi con. Mà thường chỉ để bố mẹ chứng kiến tôi ngồi cả ngày bên những game giải sầu trên máy tính. Chưa có gì để không thích.
Tôi sẽ kể nhưng đã 9h kém 10, sắp đến giờ học 3 tiết sau. Tẹo tôi sẽ đến lớp ngồi dù vẫn không có tên trong danh sách lớp mới. Đã đi một số cây số.
Nhưng người đem đến lí luận và động lực lại chính là giới trí thức. Những hình ảnh đã nguội. Vài hôm nay chưa nghe (mấy buổi sáng bác bận đi đưa thiếp cưới) lại đâm nhơ nhớ, chờ chờ.
Nhất là trước mặt ông ta, kẻ mà tôi không cảm thấy một chút tư cách thầy giáo nào. Tôi cảm ơn vì mình còn khóc được. Nhà văn quì bên giường vợ.
Nhưng chắc gì họ đã tin, dù kể cả anh đau thật, anh điên thật. Không phải vì lũ trẻ ăn xin ít đi. Bởi đôi lúc bạn muốn gắn bó lâu dài với nàng.
Chưa có gì để không thích. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Gã ta trông giống một tên hầu lùn của một cô nàng phù thủy chân dài với mái tóc mềm và đôi mắt sắc.