Bạn đã có sẳn sức mạnh hành động nơi bạn. Một cách đơn giản để cắt đứt một thói quen là gạt bỏ những cảm giác gắn liền với thói quen đó trong tâm trí chúng ta. Làm sao một anh chàng ít tuổi như tôi với trình độ học vấn chỉ hết bậc trung học, mà đã có thể tạo ra những thay đổi kỳ diệu đến thế?
Bạn thấy đấy, cái dệt nên cuộc đời chúng ta hôm nay và ngày mai không phải là hoàn cảnh, mà là ý nghĩa mà chúng ta gán cho các hoàn cảnh mình sống. Tiếc thay, nhiều người tuy có những ý hướng tốt, kể cả các vận động viên điền kinh, đang ngày càng trở nên kém sức khoẻ hơn qua việc luyện tập. Ai cũng biết là vợ chồng Sheen rất rộng rãi, nhưng người ta không thể tưởng tượng được Martin và vợ ông mỗi ngày cho đi nhiều đến như thế nào.
Tôi có thể soạn lại giấy tờ và xem tin tức. Tất cả chúng ta đều hành động nhất quán với cái nhìn của chúng ta về con người thực sự của mình, cho dù cái nhìn đó có chính xác hay không. Yếu tố thứ nhất chi phối mọi việc đánh giá là trạng thái tri thức và cảm xúc của bạn trong lúc bạn đánh giá.
Hậu quả là nhiều người cố tránh bất kỳ hoàn cảnh nào có thể dẫn đến những cảm xúc mà họ sợ - tệ hơn nữa, nhiều người không muốn có bất kỳ cảm xúc nào! Ví dụ, nếu họ sợ bị từ chối, họ cố tránh mọi hoàn cảnh có thể dẫn tới chỗ bị từ chối. Chỉ cần người ta thử lãnh hội một chút bí nhiệm mỗi ngày thôi đã đủ. Ở đây tôi muốn mách cho bạn điều này: Cái quan trọng không phải là biết ngay từ đầu phải làm cách nào để đi đến kết quả.
Nếu bạn tin rằng chúng ta đang sống trong một thế giới nghèo về nguồn lực - trong thế giới này chỉ có tiền bạc, thời giờ, tình yêu là dư dật - bạn sẽ luôn luôn sống trong sự sợ hãi là mình không bao giờ có đủ. Nhưng rồi tôi tự nhủ, không đâu, không đâu, mình đang phất lên đấy chứ! Câu nói này làm tôi phì cười. Bạn nên nhớ là chỉ có bạn mới là người có thể làm cho chương trình 10 ngày thử thách tâm trí tác dụng cho mình.
Một câu hỏi thú vị thường được nêu lên trong các cuộc thảo luận về sướng hay khổ: Tại sao có người cứ chịu khổ mà không thể thay đổi? Họ chưa cảm nghiệm đau khổ cho đủ; họ chưa đi tới ngưỡng cảm xúc. Các bạn gọi cháu là O. Ngược lại, nếu bạn biết sử dụng nó, nó sẽ trở thành cơ sở vững chắc để bạn làm mọi quyết định trong cuộc đời.
Thế là ngay sau đó, những người hàng xóm chạy đến xin ông cũng làm những chiếc"xe đạp gắn máy" chọ họ. Điều đáng buồn là phần lớn chúng ta không bao giờ đánh thức hệ thống này để nó hoạt động. Bài học quan trọng nhất chúng ta học được nơi đời sống là cái gì đem lại niềm vui và cái gì đem đến nỗi đau.
Lý do khiến họ không đạt được mục tiêu hay không sống đời họ như họ mong muốn là vì cách đối xử của cha mẹ họ, hay vì thời trẻ họ không được hưởng nhựng hoàn cảnh thuận lợi, hay họ không được học hành đến nơi đến chốn, hay vì họ quá già, hay quá trẻ. Tệ hơn nữa, người ta bắt đầu theo đuổi mục tiêu, nhưng rồi bỏ nữa chừng. Tôi khám phá ra có một số câu hỏi có vẻ rất nhất quán.
Ví dụ, nhiều người muốn tăng thu nhập mỗi năm một nhiều hơn, bất kể là họ có tăng phần đóng góp cho công ty của mình hay không. Lựa chọn hành động thích hợp. ông thấy mình đang đi qua một cái hồ đầy nước ở trước mặt.
Tìm cách phủ nhận cảm xúc của bạn thì không phải là giải pháp. Ẩn dụ mới của ông là: cuộc đời là một mầu nhiệm. Chuông điện thoại reo trong lúc chúng ta đang bận một việc quan trọng, thế nhưng chúng ta "phải" nhấc điện thoại lên.