000 sinh viên giải quyết vấn đề rắc rối; và ông nói với tôi: "Sự hỗn độn là nguyên nhân chính của sự lo lắng". Vất vả cả năm vì 30 Mỹ kim! Óc cơ hồ như không biết mệt.
Cái thói muốn đổi thành người khác tai hại nhất ở Hollywood. Dù tốt hay xấu, ta cũng phải trồng trọt trong khu vườn nhỏ của ta. Nếu bạn không tìm hạnh phúc trong thời gian ấy thì không bao giờ còn gặp nó nữa.
Như trường hợp của ông già John Brown bị xử giao vì xâm chiếm công xưởng ở Harpes Ferry và hô hào bọn nô lệ nổi loạn. Vì gia ân cho người là một dấu hiệu cao cả thì thụ ân của người khác là một dấu hiệu kém hèn". Mới đầu, tôi cứ tưởng anh đã đổ quạu.
Xét cho kỹ, nghệ thuật nào chỉ để tự mô tả hết. Nhưng ông đã thấy hai người chung sống mà giận nhau đến không thèm nói với nhau nửa lời, chỉ vì người này nghi người kia lấn sang chỗ để đồ của mình mất vài phân; và một người nữa không chịu ăn nếu không kiếm được một chỗ khuất để khỏi trông thấy một tín đồ kỳ cục cứ mỗi miếng ăn nhai đủ 28 lần rồi mới nuốt. Trong thế giới chiến tranh lần thứ hai, ông Winston Churchil, hồi đó đã 70 tuổi, vẫn làm việc 16 giờ một ngày.
Bài học ấy khó thiệt. Ba tôi gần thành người lý tưởng mà Aristote đã tả một người đáng được sung sướng nhất. Nhưng y học vẫn chưa trị được những bệnh tinh thần, không do vi trùng mà do những cảm xúc như lo lắng, sợ sệt, oán ghét, thất vọng, những bệnh mỗi ngày một tăng với tốc độ rất gớm ghê.
Sách bán vẫn không được thật chạy. Vậy bác sĩ Adler khuyên ta mỗi ngày làm một việc thiện. "Rán vui vẻ coi thường một tình thế phải tới".
Carrier bớt được số tiền 20. Bạn có thể nói rằng trường hợp của bạn khác, làm sao áp dụng được những cách kia. Tôi thấy tôi "khác" hắn các bạn bè và hoàn toàn khả ố.
Đêm ấy tôi không thèm uống sữa nóng trừ bữa nữa. Trong 8 năm vừa rồi, tôi đã đọc hết những sách, báo cũ, mới mà tôi có thể kiếm được bàn về vấn đề diệt ưu tư. Nhưng trước kia nào tôi có suy nghĩ gì đâu, tôi chỉ lo lắng thôi.
Hồi đó, tại miền trung Tiểu bang Mississipi, người ta đồn rằng những người Đức đã gieo rắc mầm nổi loạn trong đám dân chúng da đen. Lúc ấy bà đã bị bệnh đau tim hơn một năm rồi. Tôi tự nghĩ: "Một cái ý giản dị và chắc chắn như vậy, tại sao cả ngàn người háo danh chưa nghĩ tới.
Tôi vội vàng bán lại chiếc quan tài cho một nhà chuyên lo đám táng và trở lại làm ăn. Không ai muốn xài bạc giả hết". Tôi nhận thấy rằng trong khi bận làm một việc nào đó, cần phải tính toán, nỗi lo buồn khó mà tồn tại được.