Không phải là giáo huấn, chỉ ra chân lí hay giác ngộ cho quí bà nọ. Đối thủ dù không thích cũng khó thoát khỏi sự áp đặt ngọt ngào của bác. Họ không nhớ nhiều về qui tắc cần tránh mạt sát cãi vã nhau trước mặt con cái.
Lắng nghe sự biến chuyển của trạng thái. Và phần thưởng sẽ trị giá hơn cả giải Nobel. Nhưng lại không muốn mất bóng nên chuyền sang cho bác.
Hy sinh vị nghệ thuật ư? Tự tìm câu trả lời nhé. Đã kém thì nên từ bỏ cái chức danh ấy. Tôi ngồi đây, chẳng làm gì cả, chẳng bán mua gì cả, tôi đợi cô tôi.
Ở đây, họ tự do trông xuống, thích ngó ai thì ngó. Mỗi khi bác muốn tìm đến một sự tự thanh minh, tự an ủi, một sự giải thoát khỏi bộn bề, khỏi nỗi cô đơn dù mỗi ngày giao tiếp với cả chục cả trăm người. À, đấy là tôi đang nói về những người không có tâm.
Khi họ coi bạn là một đứa trẻ con thì thật khó thở nếu cứ giữ bộ mặt đạo mạo làm gì cũng quang minh chính đại của một quân tử. Nhà văn tóm lấy bất cứ ý nghĩ nào đến. Bởi nếu không bất bình, thì tai họa sẽ đến.
Chuyện đi đá bóng và chuyện đi ăn giỗ không giống nhau nhưng tôi hiểu chúng tôi không thích bị người khác làm cái phần mà mình tự làm được. Chúng là những bước chân của suy nghĩ. Ông anh bảo: Chưa dùng loại này bao giờ.
Hôm bác trai hút lại, bác gái bảo: Anh chẳng có lòng tự trọng gì cả. Mấy hôm, ngủ đến 3 giờ chiều, đêm thì thức trắng. Mi thì làm sao điên hoặc chết được.
Ông ta chỉ cho mẹ tôi những chữ BÀI LÀM tôi viết so với chữ mẫu của ông ta. Họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Tiếng tôi nhỏ quá. Nghĩ: Thế chắc là mình đoán cũng đúng.
Sẽ là đê tiện khi đòi hỏi lòng bao dung cho sự kém cỏi trong nghệ thuật. Sự ngồi im trên giảng đường, trên xe máy, trong khuôn viên bệnh viện mà không có gì làm… giết chết bạn. Cả đời tôi hầu như không quay cóp và một đôi lần làm chuyện đó khiến tôi nhắc mình suốt.
Nhưng… phải sau khi tôi dẹp hết, giết hết kẻ ác đã, để qui về một mối. Những tâm hồn đã chết, đó là một sự tội nghiệp. Nên không ai có lỗi.