Thế mà, khi không có quyền được lao động theo sở thích, để không hoang tưởng bởi sức hấp dẫn có thể gây nghiện ngập, để không quá xa cách đồng loại; đôi lúc bạn phải cấm cửa, hắt hủi trí tưởng tượng. - Mi tự do quá, mi đòi hỏi nhiều quá, phải vào nền nếp, phải phấn đấu học đi, khổ trước sướng sau? Dù đang trải ra những tư duy rất đỗi dịu dàng.
Những hình ảnh đã nguội. Ông nâng đôi tay nàng lên và hỏi: Vòng tràng hạt này em dành cho ai đây?. - Vậy mà tôi cứ định sẽ làm cho ông phải xấu hổ cơ đấy.
Những ý nghĩ va đập đập phá trong đầu đòi được chui ra. Khi tôi thấy nó không đúng, tôi phớt lờ. Đa phần chúng ta đều làm thế và coi đó là sự vô lí bình thường của đời sống.
Quay chậm lại thì bảo: Ôi đá vào nhiều thế. Tôi cũng không định tả cảnh sở thú. Lòng vòng quanh cái viện quân y xấu hoắc, bạn tìm một làn gạch rìa bồn cỏ để ngồi.
Úi chà! Chơi trò này tí đã chán. Và thế là thế hệ sau lại phải gánh những tàn tích. Dù trái tim đương bề bộn.
Cô ta nói: Sao anh không nhập học từ đầu năm lại nhảy vào giữa chừng, anh bỏ học nhiều quá, cái gì cũng phải có nguyên tắc. Tỉnh giấc vào chừng 1 giờ. Lạ là con chó không sủa một tiếng nào.
Văn chương biểu đạt hiện thực tốt quá chăng? Có thể. Nhưng không hiểu một điều là tuổi trẻ không thích nhiều lời. Tôi hơi ngại sau cái kẹo là một sự thân quen.
Đó là, cháu chả bao giờ thấy mình thiệt thòi gì cả. Bác cũng hiểu, vứt điếu đi. Không để lãng phí, lãng quên khi chưa từng nhớ những đỉnh cao đã có.
Vả lại, Lâm Nhi vào chuồng từ hồi còn bé tí. - Vì ông không còn sự lựa chọn nào khác. Bạn nằm nguyền rủa và chịu đựng mọi âm thanh trong khoảng 20 phút.
Quá ngu dốt để biết nhanh chóng sử dụng cái vật chất có thể san sẻ ấy mà nhân lên những hạnh phúc tinh thần. Hiểu biết này đến hết sức đơn giản. Hoặc: Con chỉ hoang tưởng.