Rồi ông gọi cô thư ký của ông, và đưa tôi một cái giấy đặt hàng 35. Công việc thứ nhất của tôi không phải là dạy anh ta ăn nói, mà dạy anh ta giữ mồm miệng. Trái lại, nên thương họ.
Mà nếu một trăm bức được mười bức trả lời thì ông phải cho là một sự lạ. Họ đưa ra một nhân vật khác mà tôi không ưa lắm. Chỉ có một câu ngắn mà thay đổi cả đời chị ta".
Mắng, dọa, dỗ dành đều vô hiệu. Vậy, xin bạn thường mở những trang này ra. Tôi yêu khán giả của tôi", vừa tiến ra ngoài sân khấu.
Về nghề ảo thuật, thiếu gì người biết nhiều hơn ông, nhưng ông có hai đức tính mà người khác không có: Kinley không muốn phạm lòng tự ái, cũng không muốn làm cụt hứng người đó. Tôi biết một diễn giả được mọi nơi mời đến diễn thuyết.
Ông ấy bảo xe hãng Mỗ cừ lắm. Hãy trốn nó như trốn rắn hổ, hoặc trốn động đất vậy. Bạn sẽ thấy như Lincoln và Roosevelt rằng muốn thành công trong bất cứ nghề nào - trừ nghề coi ngục - cần phải hiểu quan điểm của người khác".
Thiệt là bậy và ngu quá. Chúng ta tự bào chữa rằng như vậy lâu quá, mà công việc ta bề bộn quá. Nếu ông Gaw dùng những phương pháp kịch liệt mà người ta thường dùng trong những trường hợp đó thì có trôi chảy được như vậy không?
Cửa he hé mở, để thò cái mũi của một bà già ra. Nếu bạn muốn tu thân, tập tự chủ và làm cho người khác tin theo mình thì hãy đọc cuốn tự thuật của Benjamin Fraklin, một cuốn sách đọc rất mê và được liệt vào những tác phẩm cổ điển bực nhất của Mỹ. Sau đó vài bữa, một bà bạn lại chơi, tôi chỉ những tấm màn và vô tình nói giá nữa.
Cái tài nhớ được và kính trọng tên bạn, và tên những người cộng sự của ông, là một trong những bí quyết đã làm cho ông nổi danh; ông tự phụ rằng nhớ được tên họ một số đông thợ của ông, và khoe rằng ông còn đích thân chỉ huy xí nghiệp của ông ngày nào, thì không có những vụ làm reo khuấy rối sự yên ổn và cần mẫn trong các xưởng ông ngày đó. Ông khuyên tôi nhiều điều rất quý về cách giữ gìn khu vườn nhỏ của tôi. Mà có ai cầu tôi cải chính đâu! Tôi bảo ông ta rằng câu đó của thi hào Shakespeare.
Trong mấy chục thế kỷ, các triết nhân tìm kiếm những định luật chi phối những sự giao thiệp giữa người với người và tất cả những sự tìm tòi đó đều đưa đến mỗi một quy tắc không mới mẻ gì, một quy tắc đã có từ hồi nhân loại mới có sử. Tôi vội vàng muốn trả lời bà ta rằng: "Nếu tôi đã có một lỗi về địa lý thì bà còn có một lỗi nặng hơn nhiều, là lỗi không được nhã nhặn chút nào hết". "Tôi đã nhận thấy rằng muốn cho tội nhân hợp tác với và trở lại con đường lương thiện thì khen những sự gắng sức của họ, có hiệu quả hơn là rầy, phạt họ".
Vậy mà sau thành một trong những nhà xuất bản tạp chí lớn nhất ở châu Mỹ. Nếu ông không làm như vậy thì người ta sẽ mời ông ra và như vậy là đáng lắm. Vì vậy khi đi câu, tôi không nghĩ đến cái tôi thích mà chỉ nghĩ đến cái mà cá thích thôi.