Rồi cũng bước vào phòng giám đốc, nói em đã làm được gì đâu. Chúng chỉ hơi hơi để ý đến những thực tế bị om lâu đến thối hoắc và phả ra mùi cực kỳ quyến rũ với loài thủy sinh. Và cứ nửa giờ thì boong một phát.
Mọi nỗ lực nhồi nhét chỉ đem lại bi kịch. Lúc thấy xe của các chú, tôi đã định đi ngay. Nhưng đó không phải là cái bạn muốn.
Nó là một chuyện kể cho vui mồm như bao nhận định khác. Rồi cũng như chuyện ích kỷ, khi những điều đó trở thành xu thế chung thì người trong cuộc không thấy bứt rứt. Bạn thúc thủ trước nó, bó tay trước nó.
Lúc đó, tôi trống rỗng. Và có một cái đầu luẩn quẩn. Từ đó cháu đi đâu cũng xin phép em, có hôm nào đột xuất, cháu luôn gọi điện về.
Họ bị im lặng, cuồng miệng quá rồi. Vào những thời điểm mà tuổi thơ sẽ có những ấn tượng mạnh nhất. Nàng quay xuống nhìn thẳng vào tôi.
Sáng ra, đúng hơn là gần 12 giờ trưa, mẹ sang kéo chăn gọi dậy: Dậy ăn cơm nào. Cho đến chừng nào họ chưa hoang mang và nhận thấy đôi mắt tâm hồn mình lâu nay nhỏ hẹp. Nhưng vấn đề là bạn tin nếu thế bạn sẽ chóng chết hơn.
Bây giờ, đầu óc không đủ năng lượng để phân tích rõ ràng, tạm gộp nghệ thuật và sáng tạo là một vậy. Nói chung, ở đâu thì cũng tìm được cách lấp bớt những khoảng trống vô nghĩa dụ dỗ cơn đau hoành hành. Nắng lên, nóng, bạn cởi áo len ra.
Hôm nay là thứ bảy, chừng nửa tháng sau cái ngày tôi khóc. Để chúng lúc nhúc, lên men khá khó chịu. Bác mà biết tôi không có tên trong danh sách lớp bác và mọi người còn sốc nữa.
Muối thì về biển còn nước thì lên mây. Họ nhìn vào sự bỏ học, sự dậy muộn, sự vụng về, lờ đờ trong nhà của bạn. Hề, mọi khi đi một mình, bây giờ có ông anh ngồi cũng đỡ chán.
Khóc xong không thấy đớn đau, chỉ thấy mông lung. Để cắn tiếp những kẻ chống đối mục đích đẹp đẽ của tôi. Hót nhiều cũng không hay lắm.