Sau nhiều năm, chúng như cộng hưởng để trở nên to lớn, gớm ghiếc hơn mức bình thường và khiêu khích giới hạn chịu đựng của bạn. Bên phải cái giá cắm bút là hộp C sủi, sách giáo khoa, sách danh ngôn, truyện chữ, truyện tranh, báo, bộ tú lơ khơ, hai cái kính, một cái nằm ngửa nhìn ra giàn gấc, một cái nằm sấp nhìn vào giường. Nhưng trong đêm, với đôi mắt mở thao láo, bạn còn cảm thấy độ vang của tiếng thét ấy.
Sự cam chịu ấy khiến người ta đi đến những áp đặt khác hoặc sự phá phách nhân cách. Nhà văn bỗng cảm thấy buồn. Bạn không thích sự không nhất quán này.
Để tôi có thể đấm vào mặt ông ta, đập tan cái bàn rồi ra đi. Bán hết nội tạng, ruột gan phèo phổi. Những ý nghĩ va đập đập phá trong đầu đòi được chui ra.
Sức khỏe phải tự mình giữ. Và có thể, tôi là người mà bạn được thuê để khóa mõm. Hoặc không đủ bản lĩnh cũng như hiểu biết để tiếp xúc với vô số loại người giống mà rất khác.
Bác gái bảo: Con có ý kiến gì không? Tôi: Im lặng. Chạy đi mua thì không có hứng. Đôi khi nghệ thuật đòi hỏi bạn dành nhiều thời gian cho nó nữa, đòi hút kiệt thân xác bạn.
Lát sau, thằng em đi vào. Nàng nằm nhớ người yêu cũ. Nó chứa đựng nhiều trạng thái, giai đoạn, nhiều cuộc đấu tranh đủ loại.
Và khi ấy, nó làm người ta rung động nhiều hơn. Và cũng như bà nội tôi, chả để ai bắt nạt. Quá nhiều lí do để sống.
Lại kể đến chuyện khán giả cứ đến pha sôi động là đứng dậy cả lượt khiến thằng em tớ và tớ bị che mất tầm nhìn bàn thằng thứ hai của đội Việt Nam. Không nhiều thiên tài muốn kể hoặc có khả năng kể về mình. Tôi mở cuốn sách tiếng Pháp của thằng bạn cho mượn ra.
Bác chạy chọt giúp một người vì thân tình thì lại làm mất cơ hội của một người vươn lên bằng năng lực. Anh ta thả miếng ni lông trắng đục ấy xuống dưới chân. Đơn giản là vì bạn tránh cho họ nguy cơ trong tương lai sẽ phải chịu đựng một kẻ gàn dở thật sự làm khổ vợ con, họ hàng và người đời.
Các cô gái làm đĩ, các thiếu phụ làm đĩ, trẻ em làm đĩ không còn là chuyện lạ. Mà thôi, hãy tiếp tục tập luyện. Thế giới trong óc thật hỗn tạp.