Lúc đó, óc bạn như một cái máy quay thả cửa, quay tít mù, khiến cho những bộ phận chỗng đỡ có thể bị cháy hoặc tan tành ra từng mảnh. Tôi hoá ra nóng nảy, cáu kỉnh. Vậy tại sao ta lại mong loài người nhớ ơn ta nhiều hơn họ nhớ ơn Chúa?
Tại sao vậy? Bởi vì ông vẫn mơ tưởng một diễm ảnh cao xa. Một đứa con trai tôi tìm được việc trong một trại nọ, ngày đêm vắt sữa 13 con bò, đủ tiền ăn học. Tôi cho những lời ký giả đó là phỉ báng riêng tôi.
Lần sau nếu con quỷ ưu phiền tấn công bạn và dồn bạn vào một xó thì xin bạn cứ đọc câu thần chú sau này của Willis H. Nhưng tôi cũng lại biết rằng theo luật thì hãng tôi phải chiụ trách nhiệm về hành động của người làm công. Bạn muốn tôi kể vài thí dụ đặc biệt ư?
Sự lo lắng về mất ngủ làm hại sức khỏe hơn là sự mất ngủ Bà chẳng có ai ở gần đền nói chuyện cho khuây khoả, ngoài mấy người Mễ Tây Cơ và người da đỏ không biết lấy một câu tiếng Anh. Bộ thần kinh của ông xúc động mạnh quá, lòng tin tưởng tiêu tan.
Trong bốn gia đình, chỉ có tôi là đàn ông. Trong hai năm gần đây, ông đã hỏi dọ trên 75. Lần đó - một lần quan trọng lắm, một cơn khủng hoảng trong đời tôi - tôi thấy những cơn mơ mộng, dự định về tương lai và những việc làm trong nhiều năm của tôi tan ra như mây khói.
Rồi đưa cho người quen đọc. Kinh nghiệm đó đã cho tôi những bài học. nhưng bây giờ tôi thấy sung sướng ngoài ước vọng của tôi.
Ông nói rằng: "Lần đầu tiên tôi biết nhìn thế giới bằng con mắt của người thông minh, hay hơn nữa, của một triết gia và cũng lần đầu tôi thấy chân giá trị của mọi vật. Bà kêu ca rằng cả ba chàng trể đều hà tiện và ích kỷ - mặc dầu mỗi lần lại chơi, bà ở nhà họ hàng tháng. Tôi giữ chiếc còi ấy làm kỷ niệm để nhớ một người đã biết coi rẻ những chuyện lặt vặt.
Đây là một sự thật lạ lùng và bi đát: Hàng triệu người không bao giờ nghĩ tới việc tiêu phí một đồng bạc mà luôn luôn phí phạm năng lực của mình một cách vô tư, y như anh lính thuỷ, khi tàu cập bến được tháo cũi xổ lồng vậy. Việc đó làm cho ông mê man bất tỉnh, về nhà ăn xong ông nằm bẹp đến hai giờ. Vậy mà Thượng Đế vẫn nuôi chúng.
Tôi nhận những phận sự, trách nhiệm mới. Những người sợ sệt nối đuôi nhau hàng giờ tại nhà thương, sở Chữa lửa, sở Công an và cả trong những xí nghiệp để được chủng đậu. Rồi thì cơ thể cháu tự nhiên phải mềm dẻo".
Tôi biết nếu không làm gì thì sẽ điên mất. Phương pháp ấy thiệt hay, nhờ đó mà Galli-Curci khỏi mệt, khỏi bị kích thích tinh thần trước khi đóng trò. Những chuyện như vậy hàm hồ quá, bạn không kiểm tra được hết.