Nhà văn chợt không muốn thoát khỏi nó. Ta chỉ muốn trước tiên là qua cơn mệt này. Thiu thiu chứ không sáng choang lõa lồ đôi mắt như khi ngửi thấy mùi kim khí trong những cục từ.
Quả vậy, có một lần chúng tôi tưởng ông cụ đã về trời rồi. Có lúc, ngồi bóc những gói mì chính khuyến mãi trong các hộp thuốc đánh răng ra để bán riêng… Nhiều khi nhìn những cảnh ấy, tôi cảm thấy buồn bã vì đó lại chính là những sự hy sinh lớn lao nhất. Cũng không bao giờ biết chuyện trò với các cô gái.
Thêm nữa, sự khúc chiết là cái hắn đang muốn. Thật ra, trong nó luôn có một sự cạnh tranh ngầm với tôi. Cháu biết cháu sai nhưng chú cho cháu xin lần này, cô cháu ra không thấy cháu lại đi tìm.
Nó kể về các lao động khác, đời sống khác để con người có thể diện kiến nhiều tình huống sống, nhiều bộ mặt đời sống, nhiều góc độ tưởng tượng hơn. Thế hệ chúng tôi, cũng đang thế, dù gặp nhau hàng ngày. Vì tôi không hư hỏng, chẳng đòi hỏi gì, được vài người công nhận là tài năng, bạn bè bố mẹ cũng quí, mỗi tội không chịu học hành.
Những ước mơ của anh cũng là ảo ảnh. Hình như cũng hoàn toàn thôi đau. Đó là một niềm an ủi.
Tôi gần như không cảm thấy hơi ấm bạn bè hay gia đình. Rồi: Mình giúp nó cái này thì nó phải ơn mình thế này. Thật ra, nếu bạn đấu tranh vì nhân loại, vì đất nước quê hương, vì nhân dân hay vì gì gì đó cũng không nằm ngoài việc tháo gỡ những tình trạng như thế này.
Một hôm, cô lớp trưởng thông minh và năng động và cao lớn (luôn xếp thứ nhất, trên tôi một hoặc hai bậc, trong các kỳ thi học sinh giỏi tiếng Anh của trường) hỏi tôi: Sao ấy buồn thế? Tôi đáp: Buồn ngủ. Chết ra đấy hoặc lỡ bị sao thì phí đời, thì gia đình khổ. Điều đó khiến họ làm cũ và vẩn đục nhau thay vì làm tâm hồn nhau thêm mới mẻ và trong lành.
Rồi lại lờ đi khi cậu ta thông báo sói đến thật. Không, tôi không cần biết. Trong khi đời đời thay đổi từng giây từng giờ.
Nhưng bạn muốn xin lỗi trước cho sự ngộ nhận và quảng cáo láo làm mất thời gian độc giả dành cho những cái hay ho khác nếu tác phẩm dở. Phỉ nhổ đạo đức giả là chơi. Hoặc là chúng sẽ trở nên gian dối.
Bịt miệng tôi thì không nỡ (không dám nói là không dám). Tốt hơn là nên nhập vai. Thật ra, một ngày của bạn không dài.