Muốn vào phòng giám đốc nói em làm việc thấy có hiệu quả thì mới nhận lương. Và bạn lại mặc cảm về sự vô dụng và vô cảm của mình, và lảng tránh. Điều khiển người già bằng những nơi an dưỡng nhàn nhã.
Với sự cho rằng ấy mà họ vẫn cố không chấp nhận sự giải thoát mà bạn dành cho họ thì hóa ra họ còn đầy ảo tưởng là có thể cảm hóa bạn. Hơi buồn cười, bị hại cần sự tha thứ của bị cáo. Khi một khoang được lấp đầy thì hành động thiện hoặc ác sẽ xuất hiện.
Chỉ hai chữ BÀI LÀM mà tôi viết mãi ông ta không hài lòng. Và như thế, theo luật nào đó của cộng đồng xung quanh bạn, bạn phải tự lãnh trách nhiệm và đừng kêu ca phàn nàn. Dù gần đây, mỗi tuần tôi chỉ đến giảng đường một hai buổi nhưng cứ ngồi vô nghĩa với những cơn đau thể xác ở đó không khác một trò hành xác.
Bác gọi xuống ăn sáng mấy lần bạn cứ lờ đi. Phải vùng ra khỏi tình trạng này. Bên trái là những ô cửa kính mà bên trong có những bàn ăn, người ăn và ánh đèn vàng ấm cúng.
Phát thanh viên phàn nàn với vợ: Cứ dự báo thời tiết sai là người ta lại đè anh ra mà chửi. Cái đó tạo nên sự chia ly, sự cô đơn và lòng hận thù. Đôi má trắng nhợt ửng hồng.
Lúc này, đừng coi tôi là nhà văn. Lại nhớ đến cuốn Vua bóng đá của Azit Nêxin. Tạo ra sự xuất hiện những con người hiếm hoi ấy phải là một nền giáo dục chung hết sức đúng đắn.
Uống là cháu nôn ra đấy ạ. Vì nó lại muốn chữa cho chính bác sỹ. Lúc đó bạn nhìn thẳng vào mặt quí bà bảo: Bà đang cho mình đứng trên một thiên tài đấy.
Khỏe theo nghĩa dẻo dai. Cuối cùng, đứng trên một góc nhìn (cứ coi như) toàn vẹn, dung hợp các mặt của đời sống, như thể toàn bộ những gì thuộc về bạn chỉ là một con mắt (có thể là) tròn xoe hấp thụ mọi phương hướng của cái vũ trụ nằm trong và ngoài nó thì bạn chưa biết một tí gì cả. Nước mắt ơi! Khi mày không ứa ra từ đôi mắt.
Kẻo lỡ ra dân tình chỉ đọc được đến đây, suy diễn lung tung thì khổ. Bác thường trở nên nhỏ bé, ngượng ngập và ngơ ngác trước những vật phẩm hay công nghệ của thế giới hiện đại. Nhưng không được đâu, khi mẹ vẫn thuộc về phe họ.
Ăn sáng xong, bạn ra trông hàng giúp bác một chút trước khi về. Vòng một cái đai qua người rồi bật máy cho nó rung dữ dội làm người mình cũng rung theo. Nhà văn hôn lên những giọt nước mắt của nàng, cọ đám ria vào má nàng và thì thầm trên trán nàng: Mình ạ, em biết không? Cô bé ấy phải đốt diêm là bởi chẳng còn có sự lựa chọn nào khác mà thôi.