Bà ấy chỉ tôi tới chỗ người cho vay tiền và nhờ ông ta đưa tôi đến nhà người chủ đang sở hữu cậu. Sau khóa học, theo tôi nghĩ trước hết mỗi người nên vận dụng kiến thức này để xây dựng sự nghiệp giàu có cho mình, sau đó mới có thể dạy lại cho những người khác. - Người nô lệ mà cậu biết trước đây giờ đã là một người tự do rồi.
Sau đó, họ đem nung chín và cất giữ. Những ngọn đèn thắp sáng trong đền học tỏa ra một mùi thơm đặc biệt khiến cho bầu không khí thêm phần linh thiêng và trang trọng. - Những kẻ đó muốn nói gì khi bảo nhà vua đang chờ chúng ta trên các tường thành?
Nếu tôi chỉ tìm được khách hàng ở hai nơi thì tôi phải cố gắng sao cho nơi thứ ba cũng được như thế, chứ không thể tự nhủ rẳng để đến sang năm mình sẽ bù vào. - Trong ba năm đó, anh đã để dành được bao nhiêu ngoài số tiền thưởng của nhà vua? – Hãy mang thêm một tấm thảm, nhiều thức ăn, một cái cốc lớn ra nữa nhé.
- Cái gì? – Kobbi hết sức ngạc nhiên kêu lên. - Chuyện bắt đầu từ một giấc mơ. – Nhưng hãy nói cho cháu biết làm thế nào ông lại được tự do?
Và vì vậy mà đã làm tiêu tán hết gia sản của ông nội cháu để lại. -ôi muốn xin ý kiến của anh về một vấn đề mà tôi không biết nên làm thế nào cả. Tuy nhiên, số vàng đó đã đem lại cho con nhiều bất hạnh.
Nếu cháu muốn đến Nippur thay ta làcông việc đó, thì ta sẽ xem cháu như là một đối tác làm ăn và sẽ chia cho cháu một phần tài sản của ta sau này. Tất cả cảnh vật xung quanh tôi dường như mang một màu sắc tươi mới, giống như thể tôi đã nhìn thấy chúng xuyên qua một phiến đá kỳ diệu. Qua bảy ngày, tôi đã trình bày với các bạn bảy cách chữa trị cho một túi tiền trống rỗng, làm cho nó đầy dần và khiến bạn trở nên giàu có.
Cha sẽ trao cho con hai vật để giúp con có điều kiện thực hiện ý định của mình. - Vào những lúc rảnh rỗi, các nô lệ thường tụ tập và đánh chén vui vầy với nhau. - Chắc cậu không biết, hiện giờ chính tôi cũng là một nô lệ.
Một lần nữa, đầu tôi lại vang lên câu nói của bà Sira: “Những món nợ của cậu là những kẻ thù đã xua đuổi cậu ra khỏi Babylon”. Dabasir nói với Kauskor, người chủ tiệm, đang nở nụ cười tươi rói trên môi: - Dạ thưa bệ hạ! Điều đó cùng với lòng ham thích làm giàu của hạ thần nữa ạ!
Rồi sau đó, đoàn lữ hành của tôi rơi vào tay của bọn đạo tặc chuyên cướp bóc trên sa mạc. Họ làm gì để trở nên giàu có? Sự giàu có tự đến hay mình phải đi tìm nó?. Tất cả đều được tôi cất giữ cẩn thận trong cái hòm này.
- Cuộc sống của tôi có hơn gì anh đâu. Tôi sẽ bày cách cho bạn làm thế nào để có được một ngày nghỉ ngơi thoải mái. Cột sống của tôi sẽ không bị gãy.