Và cả sự hoang mang rằng mình ngộ nhận. Mà chắc gì bác đã biết được chuyện gian dối của bạn. Nghĩ đến một viễn cảnh xin lỗi và trả góp.
Nàng nói giọng yếu ớt, nhà văn nghe thấy qua đôi tay mỏng tang đang lướt trên tóc mình: Sao hôm nay anh không nhìn sâu vào mắt em?. Tôi thường lấy cái tên của bộ phim chưa từng xem đó để đùa với thằng em. Người ta sẽ ngạc nhiên trước sự phi thường của bác với khối lượng công việc đồ sộ mà bác gồng gánh và giải quyết ổn thỏa.
Vì điều đó sẽ khiến bạn buồn ngủ mà không ngủ được. Tất nhiên là mệt mỏi. Nhất là trước mặt ông ta, kẻ mà tôi không cảm thấy một chút tư cách thầy giáo nào.
Nhiều lúc nó làm bạn cứng nhắc, định kiến với bản thân và xung quanh. Trong khi sự phát triển tự nhiên của tôi lại vượt qua những khoảng an toàn tạm thời và dễ đổ vỡ họ tạo ra. Nhưng mà cái đó dường như có sức cám dỗ và thử thách hơn.
Tiếng ô tô cạ mặt đường và tiếng còi sằng sặc của nó lấn át những tiếng xích líp xe đạp và động cơ xe máy. Hoặc sẽ bắt mình quên. Hơn thế, khi không giải quyết ngay từ lúc này, về sau, khi mọi sự đã tạm ổn định, rất khó phá vỡ sức ì hay cưỡng lại dòng chảy bất kể trong đục.
Bác bảo: Bao giờ có cái bằng, lấy vợ thì bác mới cho về. Dù gần đây, mỗi tuần tôi chỉ đến giảng đường một hai buổi nhưng cứ ngồi vô nghĩa với những cơn đau thể xác ở đó không khác một trò hành xác. Dù gì thì gì, nó vẫn đem lại cảm giác an toàn và quyền lực tự chủ hơn những giấc mơ.
Bạn hiểu tại sao trong những cuộc chiến, những mưu đồ chính trị, dân chúng chỉ hoàn toàn là những quân cờ thí tính về mặt số lượng. Q của lí trí không tự an ủi được. Nhưng ta không cho nàng nói.
Anh biết không? Em mong anh hơn cả những lúc chúng mình mới yêu nhau. Đôi lúc bạn nghĩ suy tưởng thế có AQ không, có vô nghĩa hơn không. Để tránh nguy cơ nước mắt có thể trào ra và mẹ trông thấy, tôi chống tay vào thái dương để che.
Có lúc, ngồi bóc những gói mì chính khuyến mãi trong các hộp thuốc đánh răng ra để bán riêng… Nhiều khi nhìn những cảnh ấy, tôi cảm thấy buồn bã vì đó lại chính là những sự hy sinh lớn lao nhất. Sáng tạo cũng là một công việc không thể thiếu sự tỉnh táo và đứng ngoài nó. Không hẳn là ra khỏi nhà bước chân nào trước.
Mọi người có thể nghĩ tôi bị tai nạn hoặc làm gì dại dột. Con mèo lại sán vào tôi. Cuộc đấu tranh mà một bên là những người ban phát, phán xét.