Có chăng là vì cái mà đem đến cho họ khoái cảm. Bác trai bảo: Cháu nó vừa mời rồi. Cũng là đương nhiên khi đời sống sản sinh ra sáng tạo và sáng tạo tái sản xuất lại nó.
Bây giờ, cuộc sống không giản đơn như thế. Có gì để thanh minh. Bạn, nghĩa là người không sợ tôi và không khinh tôi.
Một điều rất hệ trọng. Ta cảm thấy quá mệt mỏi và bất lực. Với bác gái, tôi không dám im lặng khi bác hỏi.
Chưa có gì để không thích. Đầu tiên định xé cuốn tiếng Pháp nhưng đó là sách mượn. Mà cũng có thể các nhân vật ngoài đời diễn vở kịch đời quá dở.
Đó cũng là một thứ trói buộc. Nhưng bản thân sự lương thiện không cho ta uống chết nó. Ai mà chả thích ngủ sướng mắt thì thôi.
Định ngoáy mũi phát để kết thúc truyện. Nhiệm vụ đào tạo, bảo vệ, cứu chữa con người của giáo dục, an ninh, y tế đã không còn là mục tiêu mà mỗi công dân trong ngành hướng tới. Rồi hình như mơ thấy ai đó đã viết nó rồi.
Lúc đó, tự nhiên bạn gầm lên: THÔI!!! Chỉ một tiếng và bạn tỉnh dậy. Sao ông không tự viết lấy rồi tôi sẽ mạo danh ông. Đó là mong muốn của cá nhân bạn.
Và nhận ra đến giờ chỉ có mẹ mới cho tôi cái quyền hờn dỗi ấy. Hoặc chúng sẽ nổ tung khi dại dột nhảy vào cái tiềm thức như một đống rác dữ kiện khổng lồ. Nó nhét vào cặp, cái cặp là lạ, và bảo có khá nhiều thư trả lời.
Tất nhiên là không phải ai cũng thế. Còn một cái quên đáng sợ nữa là quên rằng phải cố không được khinh bỉ loài người dù họ tỏ ra khinh bỉ anh. Nằm lên nó, xích hai chân vào một cái đai như chiếc gông rồi bấm điều khiển nâng mặt phẳng mình nằm dốc dần cho tới lúc tạo góc 90 độ so với mặt sàn.
Tuổi phát dục đâm không bình thường… Ta thấy đã đủ ớn rồi. Cả nhà bảo: Trật tự ở Hà Nội làm tốt hơn.