Dù cái sự ôm ấp, vuốt ve này chỉ đơn giản là những biểu hiện thân thiện. Để tôi đọc một đoạn vừa ứng tác, đồng chí phê bình cho nhé: Những lần thế này, những cơn đau, năm sáu bảy năm hoặc hơn cũng dần thành quen chịu đựng, như tiếng chuông đồng hồ kia.
Dù đã được khuyến khích, động viên tinh thần bằng một kỳ nghỉ trước đó. Không phải không có lúc tôi giận bố nhưng khi trải qua những cơn đau tôi mới nghĩ chắc bố cũng có nhiều cơn đau như thế. Phỉ nhổ đạo đức giả là chơi.
Trong thế gian này, chẳng có gì tan biến cả. Bạn cũng đang ganh đua với họ. Chẳng mấy chốc mà bốc hơi tan biến vào trời đất trong cái dào dạt ấy.
Cháu ở đây với các bác là cháu quí các bác, các anh chị lắm. Có thể làm tăng nội lực và liên kết giữa các cá thể. Nhưng dùng lí trí và nhạy cảm của ông ta để đoán mộng cho tiềm thức của người khác thì rất khó, có quá nhiều dữ kiện thuộc về một người mà người khác không nắm bắt được.
Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu? Chỉ là một thắc mắc, đừng gọi đây là một niềm trăn trở. Vì cô người cá trong tivi đang ngậm cái đuôi nó. Nhưng còn chỗ nào không đau nữa đâu.
Lại là phá vỡ tất cả, bất chấp luân thường đạo lí mà chẳng bao giờ biết mơ. Nên bạn có thể quyết định bạn không hối hận. Mà tôi chỉ cần những người biết điều.
Tôi về, cũng đỡ in ít. Một điều rất hệ trọng. Bác sỹ dặn phải đi ngủ trước giờ này 2 tiếng.
Nó bắt chước tôi, dần dà cũng thành của nó, tôi chả nhớ tôi bắt chước ai. Hơi bị xịn, tiền triệu đấy. Phát thanh viên phàn nàn với vợ: Cứ dự báo thời tiết sai là người ta lại đè anh ra mà chửi.
Tôi gào suốt con đường cái câu trong bài Unforgiven II của Metallica mà thằng bạn dạy cho. Chẳng ý thức gì cả, chẳng nghe lời ai cả. Cái gì đời lấy đi, cứ để đời lấy đi.
Người nghệ sỹ là kẻ biết biến mọi thứ thành nghệ thuật. Và người ta thường gọi những vẻ đẹp của sáng tạo, của tài hoa là nghệ thuật: Nghệ sỹ sân cỏ, nghệ sỹ ẩm thực… Và hắn không muốn chỉ dừng lại ở một vài mặt nghệ thuật của chữ nghĩa. Và sự vất vả, bệnh tật của họ nữa.