Đốt xong thấy người hơi nhẹ. Nhưng về sau ngẫm lại thấy bố mẹ lo cho mình, lo cho danh dự quá mà đâm ra… Cũng tại tôi chẳng mấy khi để bố mẹ thấy mình ngồi vào bàn học. Bạn nhận ra viết những gì cho bình dân, để cụ thể và hấp dẫn (cả những người có nhận thức cao) còn khó hơn cái khác nhiều.
Mà không nhớ thì cứ nói thật ra. Lại bon bon trên đường bụi với khuôn mặt mới. Theo thói quen, nó thành thứ máy tự vận hành.
Kinh phí trên rót xuống cho chuyên án ma tuý là lớn nhất nhưng cứ như dầu được chuyển qua một dãy đường ống dài dằng dặc và đầy chỗ rò rỉ. Dù biết đằng sau chúng không ít sự nhì nhằng. Con người muốn mau lành bệnh cũng thế.
Nàng nằm dài trên chiếc giường trắng thoảng hương hoa nhài. Và tiếp tục viết những chữ BÀI LÀM. Rồi cuộc sống sẽ dậy bạn rằng khi nói chuyện thì rất ít sự thật được tiết lộ.
Mẹ vừa cười vừa kéo vừa hỏi bạn thằng em ngồi đọc truyện giường bên cạnh: Cháu thấy anh này thế nào? Bình thường ạ. Ví dụ Tây nhìn thấy chỉ một hành động ấy mà đánh giá người Việt thiếu văn minh thì Tây dốt. Thậm chí, ông có thể làm vua làm chúa ở đó.
Bạn thừa sức chứng minh dù không thiếu những vị kỷ, đố kị, hèn nhát… không thể không có trong con người thì bạn vẫn là một người sống cao thượng (không đồng nghĩa với đầy yêu thương) và khiêm tốn. Con đi đâu? Tôi: Cháu đi mua sách. Và họ chỉ tìm và so sánh những gì phản chiếu chính họ.
Nhân cách chứa đựng không ít tố chất tài năng. Nhưng bên cạnh việc đem lại tự do để phát huy năng lực cho một số con người, có thể thấy đi hoang cũng tạo ra vô số ma cô, gái làm tiền và trẻ vô thừa nhận. Đủ năng lực không? Và dám không? Nếu định sửa chữa, khuyên răn cho bức tranh phản ánh chính nó.
Và tiếp tục động não để vờn mình một cách thi vị nhất. Tôi định chờ mẹ bảo: Mẹ cho con thôi học nhé. Bây giờ, cuộc sống không giản đơn như thế.
Hoặc đơn thuần là sự hiểu lệch lạc được lan truyền… Bác vừa ở bệnh viện về, đã có người mua mười bộ ấm chén, mỗi bộ 35. Hiện sinh mong trở lại thời điểm xuất phát của loài người, trước lúc hình thành bản chất.
Nhưng lịch sử thường chỉ đánh giá cao những chủ thể điều hòa được những tác động và làm chủ được hoạt động sống, nghĩ của mình. Sáng nay chép bài một tí. Còn sau khoái cảm của hạnh phúc là nhẹ nhõm.