Con gái có khác, họ thổi bay nhiều cục nặng cho đời sống. Bố thì có phương pháp khuya rồi còn để đèn, vào nhắc không được, bố tắt luôn áptômát. Tôi nghĩ, nếu tôi chết, người buồn nhất là bố.
Cũng chính vì thế mà khi họ thấy bạn, thường thì họ toàn thấy bạn chơi. Phim chưa hết thì vợ gã đón con về. Nếu không chứng tỏ được bản lĩnh, bạn sẽ rơi xuống vực.
Trong sự đối phó với họ và mặc cảm dối trá để có cơ hội viết. Sẽ đứng ngoài luồng đường to, chĩa ống kính vào những con người sống đời ấy và lưu lại những hình ảnh thú vị. Lúc tôi khóc, mẹ khóc.
Xin lỗi em, xin lỗi em tưởng tượng. Đây là một sự tham lam. Bóng đèn thì bình thường, không cần kể.
Không khác nào nhổ nước bọt vào mặt một đứa trẻ vô tội. Rồi đến nằm bên nàng. Lúc đốt tập Mầm sống quả là tôi cũng có ý đồ cho mẹ nhìn thấy, một chút có vẻ điên rồ.
Thôi, cứ chiều cái dạ dày. Có thể tớ không giết cậu nhưng cậu cứ ngoi lên là tớ đập như chơi trò đập cá sấu. Nhưng thường thì bạn không chiến thắng nổi cảm giác chán ngán.
Tôi đã viết cái truyện Mất và tôi cũng tính hoài đến những chuyện như thế này, chẳng bất ngờ nếu xảy ra. Nhưng mà tôi ươm mầm. Không phải không có lúc tôi giận bố nhưng khi trải qua những cơn đau tôi mới nghĩ chắc bố cũng có nhiều cơn đau như thế.
Thêm nữa, biết công nghệ cao không đồng nghĩa với được giáo dục và tự giáo dục tốt (có người biết công nghệ cao không biết điều này). Hai anh em kéo co vài lần bỗng bạn thấy mình không thấy mặt ông anh. Dù trong bạn, trong họ, đều có những bế tắc ít khi nói ra.
- Rất tiếc là không thể, thưa ông. Chúng tôi gặp cậu ở nhà cậu và cùng đi. Mãi mãi, ta chỉ là một cậu bé nhạy cảm, càng lớn càng nhạy cảm.
Hơn nữa, họ không thông minh đến thế đâu. Đây là sự nôn nao của từng tế bào đòi thay đổi trạng thái vận động. Có cái giấc mơ vẫn sống mà không có nó cũng chẳng chết.